Trên đường theo đứa trẻ lớn dẫn đầu, đôi mắt to tròn của Miên Miên ánh lên đầy ngạc nhiên.
Nơi trái ngược với viện mồ côi mà cô từng thăm dò lúc ! Những căn phòng vốn bên giờ xuất hiện bên trái, cửa sổ, cửa cũng đảo ngược, cứ như thể... đang ở trong thế giới bên trong một tấm gương !
Lẽ nào đây là thế giới trong gương, loại gian chỉ mở nửa đêm?
Hay đây là một dạng bí cảnh?
Miên Miên suy nghĩ miên man thì đứa trẻ phía đột nhiên dừng .
"Xuân Xuân đang ở trong căn phòng nè, em thể tìm đó." Đứa bé mỉm , nhưng ngay đó, nụ đó chuyển sang âm u kỳ dị:
" nè, bé con... cẩn thận đừng chọc giận một lớn mặc đồ đen ở đây, nếu , em sẽ gặp nguy hiểm đấy."
Người mặc đồ đen!?
Miên Miên lập tức nghĩ đến mà Hoa Hoa nhắc đến, kẻ dẫn Xuân Xuân rời , cũng là từng lấy sợi dây đỏ...
Lẽ nào, chúng là một?
DTV
... nơi rõ ràng cõi nữa. Tất cả những kẻ ở đây đều là hồn ma. Vậy mặc đồ đen đó là dạng hồn ma nào? Cấp độ cao đến ?
Với thiên nhãn mở suốt, Miên Miên thể cảm nhận rõ: cả viện mồ côi giờ phủ đầy âm khí. Quá nhiều âm khí tụ , sẽ ngưng thành những đám sương mù đen đặc, vô cùng đáng sợ.
Bản cô chờ đủ "thiên thời, địa lợi nhân hòa" mới , bọn tiểu quỷ cũng chỉ thể " lúc nửa đêm". Vậy mà... kẻ mặc đồ đen thể tự do dẫn Xuân Xuân nơi mà ràng buộc gì?
Miên Miên đang suy nghĩ thì cánh cửa.
Cô gõ khẽ.
"Ai ?" Từ bên trong vọng giọng của một bé, khá bực bội.
"Là em, Hoa Hoa." Miên Miên dùng giọng trong trẻo dễ thương trả lời: "Anh Xuân Xuân ơi, mở cửa ?"
Vừa dứt lời, liền thấy tiếng bước chân lạch bạch từ trong vọng .
Cạch! Cánh cửa bật mở mạnh mẽ, lộ gương mặt bất ngờ của một bé.
khi thấy "Hoa Hoa" mắt là em gái nghĩ tới, bé liền cau mày, ánh mắt mang theo sự cảnh giác:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-849.html.]
"Cậu là..."
Không để hết, Miên Miên liền nhào ôm chầm lấy bé, thốt lên:
"Anh Xuân Xuân ơi! Em nhớ nhiều lắm, đột ngột biến mất ?"
Rồi cô khẽ thì thầm bên tai :
"Em là đến tìm đây. Hoa Hoa vẫn . Mình trong chuyện nhé?"
Miên Miên thế là vì thấy tiếng bước chân ở góc hành lang phía .
Không hiểu vì , dù nơi là hồn ma, đồ vật y như thật.
Khi chơi đùa, mấy tiểu quỷ vẫn thể bay lơ lửng, nhưng đồng thời, vẫn tương tác với đồ vật và mặt đất. Chứ như linh hồn thông thường thể xuyên tường xuyên vật thể.
Khi đến đây, đứa trẻ dẫn đường cũng tạo âm thanh bước chân, giống hệt tiếng cô thấy từ góc hành lang.
"Anh... em..." Xuân Xuân ngờ ôm bất ngờ như , đôi tai đỏ lên. Do dự một lúc, cũng thuận theo Miên Miên:
"Được , Hoa Hoa, chúng trong ."
Hai đứa trẻ một một bước phòng, đóng cửa .
Miên Miên bước liền dán ngay một lá bùa cánh cửa...
Nhờ lá bùa dán cánh cửa, bộ căn phòng lập tức một lớp ảo thuật bao phủ. Dù bên ngoài hồn ma nào đang lén , chúng cũng chỉ thấy những hình ảnh "mà chúng thấy", chứ thể điều gì thực sự.
Sau khi dán xong bùa, Miên Miên mới ngẩng đầu lên, tò mò chằm chằm Xuân Xuân.
Quá khứ của Xuân Xuân mơ hồ và méo mó, những hình ảnh hiện trong thiên nhãn của cô đều kỳ lạ và bất thường.
Miên Miên cảm thấy lẽ điều liên quan đến sự "lật ngược" kỳ quái của nơi , một thế giới phản chiếu, như gương, nhưng giống một bí cảnh hơn.
Xuân Xuân thấy cô bé mặt giả "Hoa Hoa" mà chằm chằm, liền cau mày, lạnh giọng hỏi:
"Tại em giả Hoa Hoa để đây tìm ?"