"Bà cô nhỏ, chẳng lẽ cháu trai thứ bảy giỏi ? Không thể vì dạo cháu ở nhà mà bà cô nhỏ quên cháu đó nha! Không thì cháu sẽ đấy!"
Khuôn mặt Tô Trần Phi đầy vẻ uất ức.
Tô Trần Viêm phá lên :
"Thằng bảy, ngữ điệu của chú thế , ngũ ca nghi ngờ chú biến thành em gái đó!"
Tô Trần Phi mặc kệ Tô Trần Viêm gì, vẫn cứ bám riết lấy Miên Miên, nhất định cô khen một câu mới chịu.
Đôi mắt đầy vẻ đáng thương khiến Miên Miên cũng xót lòng theo luôn.
"Cháu trai thứ bảy cũng giỏi, cháu trai thứ năm hôm nay tự giải quyết vấn đề cũng giỏi luôn."
Miên Miên , trèo lên ghế với tay xoa đầu Tô Trần Phi.
Hết cách , ai bảo biểu cảm của Tô Trần Phi lúc giống hệt với Bạch Bạch chứ?
Cô bé con nhỏ xíu đang an ủi hai hậu bối của , thì lúc đó, mấy nhân viên trong viện mồ côi tới. Có nam, nữ, đều là những trung niên.
Người đầu mỉm :
"Viện trưởng An bảo rằng các vị đến để tìm . Viện chúng chỉ chừng nhân viên thôi, bảo vệ ở cổng các vị gặp , viện trưởng các vị cũng gặp , đây là tất cả . Viện trưởng còn đang chăm sóc mấy đứa nhỏ, cho các vị xem xong chúng sẽ về việc tiếp."
Thật , họ cũng thấy kỳ lạ. Tự nhiên đến tìm . Bọn họ đều lớn tuổi, cũng rõ về phận , chẳng lẽ bỗng nhiên xuất hiện thất lạc bao năm ?
Khi còn đang thấp thỏm, Miên Miên lượt từng một, ánh mắt như thể thấu mệnh của họ, lắc đầu:
"Xin phiền , nhưng ai trong các cô chú là Miên Miên tìm. Miên Miên thể cùng đến gặp viện trưởng ạ?"
"Được chứ, mời các vị lối ."
Miên Miên nhảy khỏi ghế, lon ton theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-842.html.]
Lúc cô bé mới thấm thía cái gọi là " thứ đều hai mặt": thể thấy tương lai của những vị thần chuyển thế những duyên sâu nặng với , đúng là khiến cô hoang mang. nếu dùng năng lực đó để tìm thì quả thật tiện vô cùng.
Ví dụ như bây giờ, chỉ một cái, cô ngay những là cần tìm .
Phía viện mồ côi là khu dành cho các bé sinh sống, các nhân viên tản , dẫn đường chỉ còn mấy phụ nữ.
Khi đến nơi, dẫn đầu :
"Viện trưởng đang ở phòng chăm sóc sơ sinh, lo cho bé đưa đến hôm qua. Đứa nhỏ đó thật tội, ba chở đến bệnh viện chờ sinh thì t.a.i n.ạ.n xe. Đứa bé mổ cấp cứu kịp thời nên sống sót, nhưng cả cha lẫn đều qua khỏi, cuối cùng đưa viện mồ côi."
Nghe đến đây, trong mắt Tô Trần Phi và Tô Trần Viêm đều ánh lên nỗi xót xa.
Miên Miên cũng , cô bé mím môi, im lặng gì.
Khi học bói toán, dạy cô rằng: khi xem mệnh để cảm xúc chi phối quá nhiều. Trên đời bao khổ cực, thể đồng cảm, thể giúp đỡ trong khả năng của , nhưng tuyệt đối để tất cả lòng.
Người kiếp khổ, kiếp họ tạo nghiệp, nên giờ trả nợ?
Nhân quả là như thế, định mệnh là như .
Người phụ nữ kể chuyện ban nãy vốn còn đang nghĩ: "Ủa? Sao mấy vị khách chẳng tí lòng trắc ẩn nào hết ?"
DTV
Quay đầu , bà sững hai lớn và một bé con, mắt ai cũng phủ một lớp sương mờ.
Bà nhất thời nghẹn lời, nên gì thêm.
Người lòng thương, mà là vì đau lòng cho đứa trẻ đến mức chẳng thể thốt nên lời. Bà cũng chẳng thể yêu cầu gì hơn, bởi vì mỗi sống đời đều lo cho cuộc sống của . Có lòng trắc ẩn như là quý lắm , chẳng lẽ còn bắt hy sinh vì một xa lạ ?
"Viện trưởng..."
Sau khi phòng, thấy đứa bé đang ngủ ngon lành, phụ nữ hạ thấp giọng, bước tới bên viện trưởng An nhỏ: