"Mẹ sẽ giao con cho . Dù con trách nữa..."
"Làm con thể trách ?" Tư Đồ Tra ngả qua , giọng nhẹ bẫng:
"Con vốn cần cha mà, nên đừng buồn. Ông con là con ông , chuyện đó cách xác nhận ?"
"Có chứ." Tư Đồ Tĩnh gật đầu: "Chỉ cần lấy tóc, nước bọt m.á.u của con mang xét nghiệm cùng với là thể kiểm tra quan hệ huyết thống."
DTV
Tư Đồ Tra nghiêng đầu nghĩ ngợi:
Vậy thì đơn giản mà. Miễn cho kết quả kiểm tra sai là ."
Chỉ cần đưa một mẫu m.á.u khác là qua mặt ngay mà.
Trong khi hai con đang bàn chuyện về Lục Du, thì bên , Miên Miên và Tô Trần Cẩn đến biệt thự của nhà họ Lục.
Biệt thự nhà họ Lục xây ở lưng chừng núi, giữa một khu rừng tự nhiên. Nhìn từ bên ngoài, nó giống như một tòa lâu đài, thiết kế độc đáo. Tuy nhiên, chỉ qua là thể thấy diện tích vẫn nhỏ hơn nhà họ Tô một chút.
Cả nhà họ Lục sẵn ở cửa để đón tiếp, mặt ai cũng tươi :
"Tổng giám đốc Tô đến , bà cô nhỏ, mời !"
Miên Miên khi tới chuẩn kỹ, còn đặc biệt mang theo Lục Lục. Lần sợ Lục Lục tay, cô bé còn dặn dò thêm một lượt.
Dù nữa, nếu vấn đề gì xảy thì cô đảm bảo thể cùng với cháu trai cả và đám vệ sĩ chuồn thẳng.
Miên Miên mở to đôi mắt nhỏ, đảo một vòng quan sát khắp nơi, thấy trong biệt thự gì kỳ lạ mới trả lời Lục Du:
"Mẹ của Lục Thần ?"
Lục Du thở dài:
"Ở trong phòng đấy. Chiều nay cô đòi tự sát, nên đành nhốt ."
Nói xong liền dẫn đường.
khi Lục Du dừng , chờ sẵn ở mặt là của Lục Thần, mà là chính bé Lục Thần đang chơi đồ chơi.
Cậu bé mặc một cái quần rách đáy, đang bò đất trong một căn phòng nhỏ chơi game.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-806.html.]
Thấy Lục Du bước , lập tức reo lên, nhào tới:
"Cha ơi, cha đến ! Cha tới đưa con ngoài chơi đúng ? Ở trong chán c.h.ế.t !"
Nghe giọng bé, cứ như là nhốt ở đây lâu lắm .
Vì phần của Lục Thần đang để lộ, Tô Trần Cẩn liền giơ tay che mắt cho bà cô nhỏ, cau mày .
Trong tin tình báo chỉ rằng thời gian gần đây Lục Thần học, nhưng hề nhắc đến việc phần cơ thể của thương. Nhà họ Lục phong tỏa thông tin quá , chẳng rò rỉ chút tin đồn nào.
Có vẻ như để giấu chuyện , họ ít việc.
Lục Thần vốn là thừa kế của nhà họ Lục. Nếu của bé thương nghiêm trọng, Lục Du thể sẽ bỏ rơi .
Chỉ là... bây giờ Lục Du để cho họ thấy những điều , rốt cuộc là đang tính toán điều gì?
"Thần Thần , cha chỉ đưa khách đến thăm con một lát thôi." Lục Du mỉm thiết: "Con xem xem, đây là ai nè?"
Lục Thần lúc thấy Miên Miên và Tô Trần Cẩn.
Cậu bé bĩu môi, khó chịu :
"Ôi, là cô ! Con thích chơi với cô , cha đuổi cô !"
Giọng của Lục Thần so với lúc nãy trở nên the thé hơn nhiều.
Tô Trần Cẩn xong thì cau mày rõ rệt.
Lục Du dỗ dỗ Lục Thần mấy câu bế bé lên, gần Miên Miên, với vẻ khách khí:
"Bà cô nhỏ, thật mời cô đến nhà còn một việc nhờ. Con trai , Thần Thần, dạo xảy chút chuyện, thương. cô cũng y thuật, liệu cô thể xem qua một chút? Nếu thể chữa khỏi, sẵn sàng tặng luôn khu vui chơi nhà cho cô."
Anh mỉm dịu dàng, dáng vẻ đầy lo lắng cho con trai, trông như một cha hết lòng vì con.
Miên Miên ngay, ánh mắt của Lục Du thực chất lạnh như băng.
Tuy Lục Du vẻ kỳ quặc, nhưng Miên Miên vẫn chìa tay với Lục Thần, chuẩn bắt mạch cho :
"Để xem thử, xem liệu cứu ."