Cố Du Du , ôm lấy mặt bạn , nghiêm túc :
"Chuyện của lớn thì cứ để lớn lo. Mình là trẻ con cơ mà, nghĩ mấy chuyện đó gì chứ."
Miên Miên xong, cảm thấy cũng đúng ghê.
Dù cô bé thấy sợi chỉ đỏ nối giữa cô Liêu và cháu trai thứ năm trai, thì chuyện đó thuộc phạm vi quản lý của cô bé. Mẹ từng , yêu đương là chuyện tự do. Đã thấy chỉ đỏ thì cứ để họ tự do thành vợ chồng là , liên quan gì đến cô bé chứ!
"Cậu đúng thật đó." Miên Miên nghiêm túc gật đầu: "Vậy thì nghĩ nữa."
Cố Du Du thấy Miên Miên chịu lời , tủm tỉm, chút tự hào nho nhỏ. Cô bạn bắt đầu lẩm bẩm kể về những việc tối qua, hỏi ngược :
"Miên Miên, hôm qua gì thế?"
Miên Miên kể chuyện hôm qua chơi trượt ván ở câu lạc bộ, còn luôn là Chử Diệp cũng mặt ở đó.
Nghe đến tên Chử Diệp, Cố Du Du nắm c.h.ặ.t hai bàn tay nhỏ xíu.
Chử Diệp dám chơi với Miên Miên mà rủ ! Không , hôm nay nhất định cô bé cũng chơi trượt ván cùng Miên Miên!
"Miên Miên, thể dạy trượt ván ?"
"Dĩ nhiên ! Tan học xong, tụi cùng nhé."
Trước bữa sáng, các bạn nhỏ chơi ở khu hoạt động một lúc để đợi những bạn tới cùng ăn. Ăn xong là đến giờ điểm danh.
Hôm nay Tư Đồ Tra và Phan Lập vẫn đến. Cô Liêu là nhà các bạn vẫn còn chuyện.
Miên Miên bắt đầu thấy lo cho Tư Đồ Tra.
Một ngày chuyện thì còn dễ hiểu, chứ hai ngày liền đều " việc", chẳng lẽ bạn gặp nguy hiểm ?
giờ cô bé đang ở trong trường mẫu giáo, thể tự tìm bạn . Phượng Tiên Nhi và Hoa Hồng điều tra thông tin từ chỗ Hồ Doanh Doanh, mà cũng ngay. Tạm thời chẳng ai thể đón họ về.
Miên Miên cứ ôm nỗi lo cho Tư Đồ Tra suốt cả ngày.
Buổi tối như thường lệ là giờ đón học sinh tan trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-789.html.]
Khi cổng trường mở, Miên Miên Tô Trần Viêm bế lên, một bên đợi cặp song sinh về. Cả nhóm hẹn sẽ tới câu lạc bộ trượt ván, còn nhóm của Liễu An sẽ vệ sĩ tới đón .
Trong lúc chờ đợi, Miên Miên cứ chằm chằm cô Liêu.
Còn cô Liêu thì đang len lén Tô Trần Viêm.
Tô Trần Viêm cao hơn hẳn mấy phụ khác, một cái là thấy ngay. Làn da ngăm ngăm đúng chất "nam tính", càng thêm phần quyến rũ.
Cô Liêu ngắm gương mặt điển trai của Tô Trần Viêm, nghĩ bao giờ mới thích cô, theo đuổi cô đây...
DTV
Hay là... cô theo đuổi luôn nhỉ? Dù cũng sợi chỉ đỏ định sẵn , họ chính là duyên trời định còn gì!
Miên Miên cô Liêu đang tính chuyện lớn như , cô bé vẫn tiếp tục quan sát Tô Trần Viêm.
Đây là đầu tiên cô bé chứng kiến "khởi đầu" của một sợi chỉ đỏ, tất nhiên là tò mò !
Mẹ từng , nếu hai thích , thì sẽ kiềm mà chuyện, chơi cùng . Dù là tình yêu tình bạn, điểm là giống .
"Bà cô nhỏ hôm nay cứ con mãi thế?" Tô Trần Viêm cúi bé con trong lòng, rạng rỡ."Có thấy hôm nay cháu trai thứ năm trai cực kỳ trai nè?"
Với tư cách là thiếu gia nhà họ Tô, Tô Trần Viêm cũng di truyền cái "bệnh tự luyến" của Tô Trần Phi.
Hay đúng hơn, đây chính là "đặc điểm tiêu biểu của trai thẳng".
"Cháu trai thứ năm trai nhà ngày nào mà chẳng trai chứ." Miên Miên toe, xong vẫn nhịn hỏi,"Cháu trai thứ năm trai nào đặc biệt chơi cùng ?"
Tô Trần Viêm xoa cằm, vẻ mặt như đang suy nghĩ sâu xa.
Một lúc mới trả lời:
"Gần đây thì chỉ chơi với bà cô nhỏ thôi. Muốn đợi bà cô nhỏ luyện thêm vài hôm nữa, sẽ thi đấu trượt ván cùng."
Trong câu lạc bộ trượt ván, khi Miên Miên đang hăng say chơi trượt, thì Tô Trần Viêm cũng bên cạnh theo dõi.
Anh thấy Miên Miên càng chơi càng nhanh, liền nổi m.á.u hiếu thắng. Mấy mê thể thao mà, ai mà chẳng chút tính tranh đua. Nếu tính đó, thì gì sinh lắm luật thi đấu thế chứ?