"Tụi chỗ chơi ? Tớ hỏi , cưỡi ngựa là chạy tung tăng đồng cỏ "
"Okiii. Vậy tụi cưỡi ngựa chạy một vòng ! À, tiện thể tớ sẽ giới thiệu với Bạch Vân nhé!"
Vì để Du Du tập cưỡi ngựa nên Miên Miên gọi Bạch Vân đến. Bây giờ Du Du cưỡi ngựa , chính là lúc để giới thiệu bạn mới.
Bạch Vân nhân viên dắt đến, thấy Miên Miên liền hí vang một tiếng phi thẳng tới với dáng vẻ đầy phấn khích.
Miên Miên nghiêm túc giới thiệu hai bên với .
Lúc , Bạch Vân bất ngờ giơ một chiếc móng lên, hí nhẹ một tiếng, như ... bắt tay.
Miên Miên còn đang định phiên dịch thì thấy Du Du cũng giơ tay lên bắt tay với móng ngựa của Bạch Vân:
"Oa, tớ cũng bạn với "
"Uaaa! Du Du, hiểu Bạch Vân đang gì luôn đó hả?"
Miên Miên ngạc nhiên reo lên.
Du Du khúc khích:
"Vì ch.ó ở nhà tớ cũng giơ tay lên đòi bắt tay như mà."
"Giỏi ghê luôn á!" Miên Miên mắt sáng rực: "Vậy dẫn bạn ch.ó tới nhé, tớ sẽ dắt Bạch Bạch theo, tụi cùng chơi ở chỗ khác nữa nè."
"Được luôn." Du Du mắt tròn xoe, gật đầu đầy mong chờ.
Vì chuẩn cho một chuyến cưỡi ngựa xa hơn, Miên Miên dắt tay Du Du xin phép lớn.
Trang trại là của nhà họ Tô, nên an ninh cực kỳ nghiêm ngặt, cụ bà hề lo lắng gì, lập tức đồng ý.
Lưu Huệ cũng gật đầu, tin tưởng sự bảo vệ của nhà họ Tô. cô vẫn dặn dò kỹ:
"Đừng chạy quá xa, về sớm đó nha. Bà cô nhỏ, nhờ cháu trông Du Du giúp nhé"
Miên Miên vỗ n.g.ự.c "bộp bộp", đầy khí thế:
"Vâng! Miên Miên sẽ chăm sóc Du Du thiệt luôn!"
Hai cô bé cưỡi ngựa nhỏ, cạnh là chú ngựa lớn Bạch Vân, từ từ dạo bước cánh đồng xanh rì.
Thấy xung quanh ai, Du Du vội kéo cương dừng :
DTV
"Dừng ở đây ! Ở đây là Miên Miên, tớ... tớ tặng quà cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-777.html.]
Hai cô bé "bánh bao nhỏ" cùng bước xuống từ lưng ngựa, cạnh t.h.ả.m cỏ mềm.
Bạch Vân đang dẫn theo hai chú ngựa nhỏ chân ngắn ăn cỏ ở gần đó, nó nghiêng đầu quan sát Du Du và Miên Miên đang định gì.
Ở trang trại, Bạch Vân cũng thường quan sát con như thế, đôi mắt to tròn chớp chớp, cái đuôi vung vẩy thong thả.
Trên bộ đồ cưỡi ngựa túi to.
Cố Du Du lấy từ trong túi một chiếc hộp nhung màu xanh lam, hộp còn buộc một chiếc nơ xinh cùng màu.
"Cái... cái , Miên Miên ... là quà tớ tặng , để đáp con thỏ bông hôm bữa tặng tớ..."
Cô bé câu đầu còn ngập ngừng, đến đoạn thì nhắm tịt mắt , vội một mới hé mắt , rụt rè phản ứng của Miên Miên, bạn thích .
Đây là đầu tiên Du Du tự tay tặng quà cho một khác.
Trước đây khi sống với bà ngoại, cô bé luôn sống lặng lẽ, ít , chẳng mấy ai chơi cùng.
Vậy nên, việc dám chủ động tặng quà cho ai đó, với một bé gái mới bốn tuổi như Du Du là chuyện vô cùng lớn lao.
Tim cô bé đập thình thịch, bàn tay nhỏ xíu đặt lên n.g.ự.c, cảm thấy nơi đó mà kỳ diệu.
Mẹ thật giỏi quá... Mẹ từng , khi tặng quà cho thích, tim sẽ đập nhanh lắm, quả nhiên là đúng!
"Cảm ơn , Du Du."
Miên Miên dịu dàng đón lấy chiếc hộp, cũng lấy từ trong túi nhỏ của một món quà chuẩn từ .
"Tớ cũng mang quà tặng cho nè, chắc chắn sẽ thích luôn đó!"
Du Du cảm thấy đầu như nóng bừng cả lên.
Cô bé chiếc hộp gỗ nhỏ xíu mà Miên Miên lấy , bàn tay con con siết c.h.ặ.t vạt áo.
Mẹ dạy cô bé câu "Chắc chắn sẽ thích món quà ", nhưng mà cô quên mất tiêu ! Huhu, hồi hộp quá chi chứ!
... bây giờ bổ sung chắc cũng muộn nhỉ?
Du Du ấp úng :
"Tớ... tớ cũng nghĩ là Miên Miên sẽ thích món quà của tớ..."
Rồi cô bé tò mò mở nắp hộp .