Miên Miên đúng là từng học thuật điều khiển rối.
Loại pháp thuật chỉ dùng với bù bằng gỗ máy móc, mà còn thể áp dụng với thật. Mẹ cô từng dặn, nếu hai cùng dùng thuật , ai thần thức mạnh hơn thì đó sẽ giành quyền điều khiển.
Ý của Phần Thiên chính là để cô dùng thuật điều khiển rối khống chế Tư Đồ Tra.
"Không! Ta điều khiển Tra Tra!" Miên Miên phụng phịu, rõ ràng buồn bực.
Cô Tư Đồ Tra đang bất động, sang Phần Thiên. Nghĩ đây là cơ hội để moi tin, cô vờ như tò mò:
"Lần ngươi về 'kẻ địch thật sự', rốt cuộc là ý gì?"
Phần Thiên tựa lưng ghế, mắt lên trời.
"Có gì , cứ hiểu theo nghĩa đen ." Hắn bắt chéo chân, đung đưa ghế nhàn nhã : "Ngươi và kẻ thù tuyệt đối. tất nhiên, cũng thể bạn. Ngươi chính là hòn đá chắn đường trong việc ."
DTV
Lời lửng lơ như mây bay gió thoảng, xong chỉ khiến đầu óc Miên Miên rối tung.
Không kẻ thù tuyệt đối là chứ?
"Ngươi chuyện mà thấy hổ ?" Miên Miên giơ ngón trỏ gãi nhẹ má lè lưỡi mặt với : "Rõ ràng g.i.ế.c mà còn bảo kẻ địch!"
Phần Thiên chỉ khẽ : " thế, g.i.ế.c ngươi. cũng cho ngươi cơ hội lựa chọn , là ngươi trân trọng đấy chứ. Đừng chạy nữa, đây là Sơn Hà Xã Tắc Đồ, thứ trong đều do điều khiển. Ngoan ngoãn để Tư Đồ Tra đ.ấ.m ngươi một cái , để thứ kết thúc nhanh hơn."
Nói , từ tốn dậy, ánh mắt đen sẫm khóa c.h.ặ.t lấy Miên Miên.
Tư Đồ Tra một nữa giơ nắm đ.ấ.m lên, lửa bốc cháy dữ dội quanh tay.
"À đúng , chắc ngươi đây là loại lửa gì nhỉ?" Phần Thiên nhướng cằm, mỉm đầy hiểm ý: "Hồng Liên Nghiệp Hỏa đấy, đốt đến mức khiến ngươi đau đến sống nữa."
Vừa thấy tên loại hỏa diễm, Miên Miên lập tức co rụt cổ .
Tất nhiên cô Hồng Liên Nghiệp Hỏa lợi hại thế nào, cô từng kể kỹ lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-752.html.]
Bị ngọn lửa bám , chẳng khác nào sống mỗi ngày trong mười tám tầng địa ngục, khổ sở yên.
Phần Thiên thêm gì, chỉ lạnh lùng Tư Đồ Tra đuổi theo Miên Miên. Mà cả khu rừng xung quanh cũng bắt đầu đổi dần dần thu nhỏ .
Bức tranh Sơn Hà Xã Tắc Đồ đang co rút gian, cho Miên Miên đường chạy nữa. Khoảng trời cô thể bay ngày càng hẹp, cuối cùng ép đối mặt trực tiếp với Tư Đồ Tra, chẳng còn nơi nào để trốn.
Nếu đ.á.n.h , thể sẽ Tư Đồ Tra thương. Mà nếu đ.á.n.h, thương sẽ là chính .
Miên Miên dồn thế khó, đành cầm b.úa gai chắn đòn .
Trên cái đầu trọc trơn bóng của cô lấm tấm mồ hôi li ti, gương mặt nhỏ xíu cũng căng thẳng đến cực độ.
Phần Thiên chằm chằm rời mắt, trong lòng cảm thán.
Chuyện đến nước , thể trách . Nếu Tô Miên Miên trách, thì cũng chỉ nên trách... ông trời yêu quý của cô thôi. Gọi là nghịch thiên cải mệnh, nhưng mệnh chẳng cũng trong tay thiên đạo sắp đặt ? Dù xoay kiểu nào thì cũng chẳng thoát cái vòng lặp .
"Miên Miên."
Ngay lúc Miên Miên đang vật lộn đấu với Tư Đồ Tra, trong đầu cô đột nhiên vang lên một giọng quen thuộc.
Cô lập tức dựng kim cương hộ , nghi ngờ gọi trong tâm trí:
"A Vũ?"
A Vũ chẳng c.h.ế.t cùng với Vĩnh Giác ? Linh phủ sụp đổ thì cũng biến mất chứ?
"Em cũng tưởng c.h.ế.t ." A Vũ trả lời nữa: " ngờ... khi chị tiến linh phủ của đứa trẻ đó, em cảm nhận sự tồn tại của chính . Em dường như đang tồn tại trong linh phủ của chị, nhưng sẽ gây ảnh hưởng gì đến chị cả."
Câu "em cảm nhận sự tồn tại của chính " , Miên Miên lập tức hiểu ngay.
Giống như linh hồn trong thần khí, Tôn Ngộ Không chui từ hòn đá ban đầu ai nhận thức bản là "một cái ". Chỉ một khoảnh khắc đặc biệt nào đó, khi thứ dần thành hình, họ mới thật sự ý thức.