Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 727

Cập nhật lúc: 2026-01-08 13:47:42
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Doanh Phương nhẹ nhàng đáp:

"Sao chứ? Việc là điều bình thường mà, bởi vì hai em tụi tớ... dành điều như một bất ngờ cho ."

Cô em gái Doanh Diễm cũng mỉm , giọng dịu dàng:

"Bình thường cứ chuyện của , tụi tớ lo cho bản mà. Quên đón tụi tớ cũng . Tụi tớ lớn , tự về nhà mà."

Hai họ vốn dĩ trẻ con bình thường, nào chuyện học nhõng nhẽo đòi lớn đến đón.

Họ là hai cương thi sống hơn một ngàn năm. Dù từng ở trong sơn động hàng trăm năm, thì nay nhập thế, hiểu rõ thế gian.

Việc cô chủ nhỏ như Miên Miên, mà họ từng nhận chủ nhân vì một chuyện nhỏ như quên đón mà áy náy, thật sự khiến hai em ngờ tới.

Hai cúi đầu, chăm chú tiểu bánh bao, ánh mắt dịu dàng và ấm áp vô cùng.

Doanh Phương nhẹ giọng tiếp:

"Sau tụi tớ sẽ học thêm nhiều biểu cảm khác nữa, và đầu tiên thấy... chắc chắn sẽ là ."

Bạch Bạch còn đang cách đó xa, đến đây thì gấp gáp ôm ống pháo giấy chạy tới, chạy tru lên phản đối:

"Cái gì mà biểu cảm đầu tiên cho Miên Miên xem? Không cho cho!"

Liễu An cạnh ha ha, trêu chọc:

"Hèn chi mỗi ngang phòng hai , thấy hai gương đơ mặt. cứ tưởng là kiểu luyện công của cương thi, hóa là tập biểu cảm để tạo bất ngờ cho Miên Miên hả? Ghê nha, là rắn yêu còn cuồng nhiệt bằng hai đó!"

Lời trêu đùa của Liễu An khiến Miên Miên cuống cả lên, vội xua tay:

"Không , cần mấy thứ đó , Miên Miên thích mà!"

Rồi cô bé tháo lớp giấy gói của xiên kẹo hồ lô tay, giơ mặt họ:

"Xiên nè, mấy chia ăn nhé, Miên Miên ngửi , thơm lắm!"

Bạch Bạch "grừ" một tiếng, vội vàng nhận lấy cây kẹo từ tay Miên Miên hiệu:

"Đi tiếp , đừng dừng chơi với mấy cái cương thi với rắn gì nữa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-727.html.]

DTV

Miên Miên tiếp tục bước về phía , thêm vài ống pháo giấy nổ tung, ruy băng và giấy kim tuyến bay tán loạn khắp lối .

Đến khi bước sâu trong khu vườn, Miên Miên tròn mắt ngạc nhiên.

Ngay phía , một bức tranh khổng lồ hiện . Trong tranh là bầu trời xanh ngắt và đại dương bao la, phía là bãi cát mịn màng, như mơ.

Cảnh ... quen.

Miên Miên nhớ rõ, đầu tiên gặp cháu trai thứ hai, trong phòng vẽ của cũng từng thấy một bức tranh phong cách tương tự.

Chỉ khác là... trong bức tranh một cô bé nhỏ xíu, tóc buộc hai chùm, mặc đúng bộ đồ mà cô bé mặc khi xuống núi. Khuôn mặt nghiêng, toe toét, đang vui vẻ chạy nhảy bãi cát.

"Đẹp quá! Đẹp quá mất!" Miên Miên ngừng khen, giọng đầy phấn khích, chỉ cô bé trong tranh: "Là Miên Miên đúng ? Cái bạn nhỏ trong tranh đó?"

là cô , khuôn mặt tròn tròn, cái bụng phúng phính, y như hồi mới xuống núi!

Cô bé đầu , thấy cháu trai thứ hai là Tô Trần Dực đang dắt tay hai bé sinh đôi cùng Lục Huyên bước đến.

Trong mắt Miên Miên, ánh lên ánh sáng lấp lánh, cô bé thật sự bất ngờ.

Tô Trần Dực mỉm , dịu dàng :

"Bức tranh là quà cháu hứa tặng bà cô nhỏ. Là món quà cháu chuẩn riêng cho ngày khai giảng của bà cô nhỏ đó."

Miên Miên còn đang xúc động thì ánh mắt rơi cặp song sinh Tô Triều Vũ và Tô Triều Dương. Cô kịp hỏi gì, Lục Huyên nhanh ch.óng lên tiếng bổ sung:

"Cả nhà tụi cũng một bức tranh đấy nhé, treo trong phòng ngủ nè. Cũng do cha các con vẽ hết đó."

Hai đứa nhỏ còn buồn, vì tưởng tranh chẳng mặt giờ thế thì lập tức rạng rỡ:

"Thật hả!? Là tranh cả nhà thiệt hả?"

Tô Trần Dực gật đầu, ánh mắt đầy dịu dàng:

"Thật. Về phòng ngủ là thấy ngay thôi."

Lúc điều đó, trong lòng khỏi cảm kích bà cô nhỏ.

Trước đây, từng rơi bế tắc sáng tác, chỉ còn kỹ thuật mà cảm xúc. Mỗi ngày tự nhốt trong phòng vẽ, giá vẽ, tâm hồn trống rỗng.

 

Loading...