... Ờm, mà nghĩ kỹ ...
Cô bé rụt rè tưởng tượng cảnh ăn tóc, cuối cùng ngẩng lên, chân thành xin :
"Xin nha, Miên Miên, tớ linh tinh mất . Tóc ăn , mà tớ còn ăn..."
Miên Miên thấy Du Du mắt đỏ hoe, giọng lí nhí nhỏ xíu, liền dang tay ôm bạn một cái thật c.h.ặ.t.
"Du Du cần xin , tớ chỉ tớ sớm mọc tóc thôi mà."
Cô nhẹ nhàng , an ủi bạn: "Tấm lòng của , tớ hiểu mà. Cảm ơn nhé!"
Du Du xong, cảm động vui vẻ, nín mỉm .
Cô bé lí nhí hỏi tiếp:
" mà Miên Miên ơi, tóc đây? Vẫn thấy mọc chút nào cả..."
Miên Miên xoa đầu , bình thản đáp:
"Không , tớ quen . Đầu trọc mát lắm á. Nãy giờ chỉ là... tớ thích b.í.m tóc mèo của thôi, nhưng hết, tớ thể đội tóc giả mà!"
Du Du ngắm cái đầu bóng lưỡng của bạn, nghiêm túc gật đầu:
"Miên Miên mà tết tóc mèo chắc chắn siêu cấp đáng yêu luôn."
Hai bé con khi rõ lòng thì cũng còn buồn nữa.
Miên Miên sang hỏi:
"Du Du, kể tiếp truyện Na Tra náo biển ?"
Du Du lập tức gật đầu đồng ý. Miên Miên liền sang hỏi Tư Đồ Tra:
"Tư Đồ Tra, tụi thể cùng quyển sách đang xem ?"
Trong tủ sách, mỗi quyển chỉ một bản duy nhất.
Tư Đồ Tra chẳng cho mượn chút nào, liền kéo quyển sách về phía :
"Không , tớ một ."
Cậu chịu cho mượn, Miên Miên đành sang với Du Du:
"Vậy để tớ kể cho nhé. Giờ chọn quyển khác."
Du Du gật đầu thì bất ngờ quyển Na Tra náo biển từ phía Tư Đồ Tra trượt đến mặt hai bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-717.html.]
"Quyển chán òm." Giọng Tư Đồ Tra kiêu ngạo vang lên: "Chỉ mấy mới thích thôi, cho đó, ."
Miên Miên nhận sách, lễ phép cảm ơn.
Cô bé chẳng buồn vì lời của Tư Đồ Tra, vì đó đổi thái độ . Nên giờ tự dưng thích nữa cũng là chuyện thường.
Vì định kể truyện cho Du Du , Miên Miên đặt sách giữa hai , nhẹ nhàng lật trang đầu tiên, bắt đầu kể bằng giọng non nớt:
"Chúng cùng ôn câu chuyện nha. Đây là một viên ngọc quý, kỳ diệu. Khi trong bụng , viên ngọc sẽ biến thành em bé."
"Cậu nè, bụng tròn xoe là vì bên trong em bé đó!"
"Một mùa đông thì tính là một năm, Du Du xem, qua mấy năm nè?"
Du Du đếm ngón tay: "Ba năm !"
Cô bé ngơ ngác hỏi:
"Mẹ tớ bảo tớ ở trong bụng mười tháng thôi, tính là một mùa đông ? Sao viên ngọc cần ba mùa đông mới ? Có vì nó vốn là ngọc ?"
Miên Miên gật gù:
" đó! Vì nó quý lắm, nên ở trong bụng lâu hơn chút xíu."
Bắt chước cách cha kể chuyện cho , Miên Miên tiếp tục:
"Em bé ngọc ở trong bụng suốt ba năm. lúc năm thứ ba, mùa xuân đến thì trời bắt đầu hạn hán. Ngày nào cũng nắng, mưa, cây trồng thì lớn . Mọi bắt đầu đổ cho viên ngọc, bảo trong bụng là một con yêu quái. Du Du, nghĩ yêu quái ?"
DTV
Bất chợt, giọng Tư Đồ Tra chen ngang:
"Tất nhiên là yêu quái . Ngọc biến , là yêu thì là gì?"
Du Du chen ngang, nhíu mày:
"Miên Miên, tớ chắc nữa. Mẹ tớ bảo thế giới thể mấy con mèo, con ch.ó, biến thành , chuyện như tụi , thì gọi là yêu quái. viên ngọc còn biến thành mà? Vậy chắc yêu quái nhỉ?"
Miên Miên nhẹ:
"Tớ cũng thấy . Nó mới chuẩn thành thôi, còn gì mà. Hạn hán chắc liên quan tới nó ."
Tư Đồ Tra ở bên hừ một tiếng:
"Cậu liên quan thì là liên quan chắc? Cậu tưởng là ai hả?"
Giọng điệu của Tư Đồ Tra thật quá gắt gỏng, khiến Cố Du Du xong liền khó chịu. Cô bé siết c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, trừng mắt giận dữ:
"Bọn tớ chuyện với ! Sao cứ thích chen hoài ? Đáng ghét thật, hứ!"