Cha mà chịu buông tay, thì con cái mãi mãi sẽ thể lớn lên .
Trong môi trường học đường, giao con cho giáo viên là đang trao cho con cơ hội trưởng thành.
Dù xót xa khi thấy con trai ngã đau, Tư Đồ Tra cũng chỉ thể yên tại chỗ, tay khoác tay một phụ khác, nhúc nhích.
Nhân viên chăm sóc lập tức mang hộp y tế đến, định xử lý vết trầy đầu gối Tư Đồ Tra, xịt t.h.u.ố.c khử trùng.
Thế nhưng bé lập tức từ chối:
"Con cần xịt cái đó! Không cần cô lo!"
Giọng , ai cũng là đang tức giận.
Cô giáo Liêu thấy đau đầu.
Dù bao nhiêu kinh nghiệm việc với trẻ nhỏ nữa, thì đôi khi vẫn cảm thấy như gì cả. Vì mỗi đứa trẻ đều tính cách khác , cách dạy dỗ hiệu quả với bé , thể vô dụng với bé khác.
Vậy nên, phương pháp giáo d.ụ.c cũng cần linh hoạt đổi theo cảnh.
Đó cũng là điều mà cô từng học từ những ngày đầu bước ngành giáo d.ụ.c mầm non: dạy học theo từng cá nhân, nên ép buộc trẻ con giống , mà tôn trọng cá tính và mong của các em.
Vì thế, cô nhẹ nhàng hỏi Tư Đồ Tra bằng cách xoay quanh những điều quan tâm: nếu thích trò chơi , thì tiếp tục thi đấu theo kiểu khác ?
Cô cứ tưởng như sẽ khiến nguôi giận và chịu chơi tiếp.
Ai ngờ... điều đó chỉ khiến bé tức hơn, tới mức hai đầu gối đỏ ửng luôn!
Cô giáo Liêu khẽ thở dài một tiếng:
"Haizz..."
Cứ tiếp tục như thế , cô nghĩ chắc chẳng còn tâm trí mà tìm một đàn ông để yêu đương, cưới hỏi . Trẻ con thật sự khiến kiệt sức. Cô ... mệt lắm .
Miên Miên thấy cô giáo thở dài, cũng bắt chước mà thở dài theo:
"Haizz..."
Cô giáo Liêu ngạc nhiên hỏi:
"Miên Miên, con cũng thở dài ?"
Miên Miên nghiêm túc như một tiểu đại nhân:
"Miên Miên cũng đang thở dài, lúc nãy Miên Miên cũng cô Liêu đau đầu mà."
Cô giáo Liêu mỉm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-705.html.]
"Không , cô là mấy đứa chỉ là nhất thời ham chơi thôi."
Nói xong, cô giáo chủ nhiệm gọi cô giáo phụ trách lớp là cô Lưu An An , thì thầm dặn dò vài câu, để cô An An dỗ dành Tư Đồ Tra.
Vì là cô Liêu cho Tư Đồ Tra tham gia trò thi đấu, nếu giờ chính cô an ủi, khi phản tác dụng.
Lưu An An gật đầu, tới chỗ Tư Đồ Tra, xổm xuống định xem vết thương đầu gối của .
Tư Đồ Tra thấy thế thì nhăn mặt, lưng , cho cô xem.
Cô An An nhẹ giọng :
"Tra Tra, con ngã đau , để cô xức t.h.u.ố.c cho con nhé, sẽ nhanh khỏi hơn đó."
Tư Đồ Tra vẫn lơ, cứ xoay tránh cô An An, mà ánh mắt rời khỏi Miên Miên, chằm chằm với vẻ mặt cực kỳ... cam tâm!
Miên Miên phát hiện Tư Đồ Tra đang . Lại thấy đầu gối đỏ hỏn lên, chắc là đau lắm, cô suy nghĩ một chút đến mặt .
"Cậu thấy đau hả?"
DTV
Tư Đồ Tra "hừ" một tiếng:
"Không đau! Chút xíu thôi, tớ chẳng sợ gì cả! Còn thì chắc chắn sẽ nhè đúng ?"
Miên Miên giờ ganh đua với nữa, thành thật gật đầu:
"Ừ, tớ sẽ đó. Tớ sẽ tìm các cháu của tớ để cùng luôn."
Cô bé sờ sờ đầu :
"Hồi tớ cạo trọc đầu, tớ đó. Nước mắt cứ sẵn trong mắt luôn!"
Tư Đồ Tra xong, ngẩng đầu liếc cái đầu tròn tròn của Miên Miên:
"Hừ! Có thôi mà cũng . là chẳng giỏi giang gì cả!"
"Ừ ừ ừ, Miên Miên giỏi." Cô bé chớp chớp mắt đầu gối đỏ ửng của Tư Đồ Tra: "Cho nên nên bôi t.h.u.ố.c nha, đừng để lo lắng vì ."
Một câu nhẹ nhàng như , khiến Tư Đồ Tra sững .
Phải , hôm nay là hoạt động cùng phụ .
Mẹ đang cùng tham gia buổi học , vẫn luôn dõi theo từ xa.
Tư Đồ Tra ngẩng đầu tìm kiếm, quả nhiên bắt gặp ánh mắt đang với vẻ đau lòng. Cậu bỗng chột .