Anh cũng rèn luyện gì, chẳng qua cuồng vận động như năm mà thôi. so với mặt bằng chung ở lớp của con, cũng đến nỗi kém!
Lúc đó, Lục Huyên của cặp sinh đôi khá xa.
Trong mấy buổi hoạt động thế , hiếm phụ nào đủ cả hai vợ chồng, còn dẫn theo em chồng như nhà cô .
Lục Huyên vốn thích giao tiếp, nên cố tình tách khỏi nhóm các bà trong lớp. vẫn gần.
Người phụ nữ cũng xuất từ một gia đình tiếng ở Bắc Thành, thời trẻ từng chơi chung với Lục Huyên. Giờ gặp , khỏi buông vài lời xã giao:
"Lục Huyên , khi nào cô với nhị thiếu gia nhà họ Tô tái hôn ? Sao mời bọn uống ly rượu mừng?"
DTV
Rồi còn thêm:
"Cô đúng là phúc lớn, ly hôn xong vẫn với tình cũ như nhị thiếu gia. À đúng , nhà cô em họ vẫn kết hôn, cô thể giúp giới thiệu cho ngũ thiếu gia nhà họ Tô ? Nhìn ảnh thử nhé, cô cũng thích thể d.ụ.c thể thao đấy."
Những lời đó, Lục Huyên đều khéo léo từ chối từng câu một, để kẽ hở. Mãi đến khi đối phương chuyển đề tài sang Miên Miên, giọng điệu mới trở nên phần châm chọc:
"Cô bé bà cô nhỏ nhà các thật cưng chiều ghê. Nghe Tổng giám đốc Tô còn mua hẳn cả công viên động vật mấy chục tỷ để cho bé chơi, mua là mua luôn. Ông bà nhà họ Tô cũng cưng chiều hết mức, nào là đồ mùa mới cho bé, giày dép, quần áo, chuyển phát nhanh từ nước ngoài về. Hai đứa sinh đôi nhà cô vì thế mà ghen tỵ ? Con đó, chỉ cần mua thiên vị cho đứa nhỏ hơn một chút là hai đứa lớn cãi ầm lên đấy."
Từng câu từng chữ, thì tưởng như quan tâm, nhưng bên trong đầy ẩn ý chia rẽ và khiêu khích.
Những lời đó, Lục Huyên vốn dĩ chẳng để tâm.
Thế nhưng phụ nữ càng càng hăng, còn tươi roi rói mà cố tình khích bác mối quan hệ giữa cô và bà cô nhỏ, khiến cô bắt đầu thể nhẫn nhịn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-696.html.]
"Con cái nhà chị gây chuyện thì chắc là do cách dạy dỗ của vợ chồng chị thôi." Lục Huyên vẫn giữ nguyên nét mặt mỉm , thu điện thoại sang đáp lễ nhẹ nhàng: "Trước đây và Trần Dực đều mải mê theo đuổi sự nghiệp, giờ hiểu lầm đều hóa giải, hai vợ chồng cũng dành nhiều thời gian hơn cho con cái. Nếu chị cần, thể chia sẻ vài bí quyết dạy con hữu ích đấy."
Rồi cô như vô tình buông thêm một câu đầy sát thương:
"À, xin nhé, quên mất là dạo chồng chị đang bận xoay sở chuyện công ty, chắc cũng chẳng thì giờ bàn chuyện giáo d.ụ.c con cái với chị nhỉ?"
Lời dứt, sắc mặt đối phương lập tức trở nên xám xịt.
Chung quanh , chị cũng thể trở mặt ngay, đành gượng :
"Lục Huyên , tin tức của cô cũng nhanh thật đấy. là công ty nhà đang chút vấn đề nhỏ, nhưng . Trước đây bọn lên chùa Pháp Hoa cầu nguyện , chắc sắp qua cơn khó khăn thôi."
Nghe nhắc đến chùa Pháp Hoa, ánh mắt Lục Huyên chợt thoáng qua một tia bất an.
Thật cô chuyện nhà là nhờ chồng, bà cụ Tô thường xuyên kể cho cô những chuyện "hậu trường" của các gia đình trong giới thượng lưu.
Dù nhà họ Tô là một trong những gia tộc quyền lực nhất Bắc Thành, nhưng cũng thể lúc nào cũng mang dáng vẻ cao cao tại thượng, sống tách biệt . Đàn ông thì cần nắm bắt động thái của các công ty khác, còn cô , là một con dâu trong nhà cũng hiểu rõ chuyện bên lề của các gia đình, để tránh tình huống dự tiệc mà "mù tịt thông tin", lỡ lời mất điểm.
Những buổi tiệc trong giới hào môn, dù chỉ phụ nữ, cũng bao giờ đơn giản.
Thật , Lục Huyên cảm thấy bản nên dính dáng quá nhiều. Cô trở là để chuộc , nên thực sự bước chân vị trí nhị thiếu phu nhân nhà họ Tô.
chồng cô là bà cụ Tô chẳng hề chấp nhận suy nghĩ đó. Bà luôn : "Mẹ của cặp song sinh chỉ một, vợ của Trần Dực cũng chỉ một, chẳng ai thế ." Trong lời , bà từng xem cô là ngoài, là nhà họ Lục.