Tô Trần Cẩn trong xe phát hiện , nhóc Dương Hiển bà cô nhỏ hôn một cái xong, đường cũng thành "tay trái chân trái, tay chân " luôn .
Một vị thần tiên chuyển thế mà sức đề kháng kém ?
Quả nhiên, sức hút của bà cô nhỏ là thể kháng cự mà.
Sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng xong, cả nhóm cùng lên xe khởi hành.
Lần bằng xe buýt dành cho trẻ em nữa, mà là một chiếc xe van đen cỡ lớn do Tô Trần Cẩn chuẩn . Xe bon bon lướt phố, đang chuẩn rẽ bãi đậu xe của điểm đến thì một chiếc xe khác chắn mất lối .
DTV
Đó là một chiếc BMW màu xanh, rõ ràng là thể chạy tiếp, thế mà cứ cố chấp dừng ngay giữa đường.
Tài xế van nhấn còi nhắc nhở, nhưng chiếc BMW vẫn nhúc nhích. Xe bảo vệ phía thấy xe chủ nhân chặn thì một vệ sĩ bước xuống gần để xem chuyện gì xảy .
Vừa mới đến bên xe BMW, vệ sĩ phun cả mặt nước bọt.
"Bấm còi cái gì mà bấm! Không thấy đang chuyện với ?" Người đàn ông trong xe tỏ vẻ hống hách: "Anh , ở khu nào Bắc Thành? Xe của lão t.ử cũng dám chặn ? Đầu vấn đề hả?"
Đối diện với chủ xe BMW là một phụ nữ mặc vest trắng, mặt nghiêm , giọng lạnh lùng:
"Anh ai chặn đường? đang đúng làn đường thì đ.â.m đuôi xe đấy! báo cảnh sát , đợi họ đến giải quyết."
"Hứ, báo cảnh sát? Cô là ai ?" Gã đàn ông ưỡn cái bụng bia , ngẩng cao đầu, mặt đầy mỡ rung rung dữ dội:
" là nhà họ Lục ở Bắc Thành! Biết nhà họ Lục chứ? Gia tộc thứ hai Long Quốc, là bà con với nhà họ Tô, gia tộc của giàu nhất nước đấy. Tức là, cũng là bà con với nhà họ Tô, cô báo cảnh sát cũng vô ích thôi!"
Trong xe, Tô Trần Cẩn hạ một chút cửa kính để rõ bên ngoài đang gì, thì khẽ nhíu mày.
Người nhà họ Lục, xấp xỉ thành họ Tô luôn?
Toán học của đúng là "học chắc đấy."
Tô Trần Cẩn khẽ cong môi.
Miên Miên thấy cháu trai cả đang , liền chui gần, đưa tay xoa nhẹ mặt :
"Cháu trai cả ngoan ghê á."
Tô Trần Cẩn dịu dàng cô bé:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-684.html.]
"Ừm? Sao cháu ngoan?"
Miên Miên chụt một cái lên má , khúc khích:
"Gần đây cháu nhiều hơn nha. Các mạch mặt thông hết , lắm đó. Sau sẽ đơ mặt nữa nha!"
Tô Trần Cẩn gật gù một cách nghiêm túc:
"Ừm, chuyện cảm ơn bà cô nhỏ, bà cô nhỏ đúng là một bác sĩ giỏi."
Được khen, Miên Miên vui lắm, xoa cái đầu trọc nhỏ của đầy tự hào, tò mò hỏi:
" mà, cháu trai cả, cháu đang cái gì ? Vì ngoài là bà con của nhà nên cháu thấy buồn hả?"
"Ừ." Tô Trần Cẩn nghĩ đến chuyện " tròn ", thuận miệng buông một câu:
"Cháu nghĩ hồi học, lúc học, chắc hồn vía của mặt ở lớp."
"Hồn ở lớp á?"
Miên Miên thò đầu nhỏ khỏi cửa kính, ngó bóng lưng , khẽ lắc đầu:
"Không , chú là bình thường, tu hành, khả năng để hồn học mà."
Tô Trần Cẩn vốn định đùa một chút, ai dè bà cô nhỏ tưởng thật.
Cái vẻ nghiêm túc của cô bé trọc đầu đáng yêu một cách kỳ lạ, khiến ánh mắt càng thêm dịu dàng.
"Ừ, chắc là cháu trai cả đoán sai ." Anh khẽ.
Lúc , tiếng cãi vã bên ngoài bắt đầu căng thẳng đến đỉnh điểm.
Chủ nhân chiếc BMW xanh vẻ chọc tức bởi việc nữ tài xế chịu nhường đường, còn thèm xin . Anh vung tay định tát .
Ngay đúng lúc đó, vệ sĩ báo cáo tình hình với Tô Trần Cẩn xong và hiện trường theo hiệu lệnh, lập tức đưa tay giữ c.h.ặ.t cánh tay của gã BMW.
"Ê, !" Gã chủ xe BMW trừng mắt chuyển hướng sang vệ sĩ, giọng đầy ngạo mạn:
"Anh đây cũng lâu nhỉ? gì ? là nhà họ Lục, họ Lục với họ Tô là bà con đấy, hiểu điều đó nghĩa là gì ?"