Âm thanh vang như sấm nổ bên tai, khiến Miên Miên giật nảy , lập tức dọa đến che tai , đầu ông trừng mắt.
Là một vị Diêm Vương chân chính, nếu một câu quát mà đủ uy lực trấn áp yêu ma quỷ quái thì giữ vững ngai vàng chốn địa phủ? Vừa , Tần Quảng Vương dùng đúng chất giọng xét hỏi ác linh để gọi Miên Miên.
DTV
Thấy cô bé mở to đôi mắt tròn xoe , ngơ ngác dám động đậy, ông liền hài lòng gật gù.
Hừ, vẫn còn sợ bổn vương là ai!
"Miên Miên, bổn vương gọi cháu trả lời? Chẳng lẽ... là cháu hài lòng gì với bổn vương?" Tần Quảng Vương thổi râu trợn mắt, trông y như đang ăn tươi nuốt sống .
Bên , bốn vị phán quan cộng thêm Đinh Tùng, thấy ông lớn tiếng liền ngưng bàn bạc, năm ánh mắt đầy chê trách đồng loạt hướng về phía Diêm Vương.
Trong lòng Đinh Tùng thấy mắt lắm, liền nhỏ giọng hỏi Thôi Quắc:
"Phán quan Thôi, ngài thấy Diêm Vương quá ? Ngài ý kiến gì ?"
Anh cảm thấy Thôi phán quan lãnh đạo còn dáng hơn cả Diêm Vương nữa cơ!
Tiếc là Diêm Vương tai thính hơn .
Nghe thấy Đinh Tùng câu đó với Thôi Quắc, Tần Quảng Vương lập tức ngoắt đầu , trừng mắt lườm một cái.
Hừ! Cái tên phàm nhân lá gan cũng to đấy! Chẳng qua chỉ quát Miên Miên một câu thôi mà! Miên Miên hiện tại vẫn là phàm, mà tôn trọng bổn vương chút nào, thế còn thu phục bảo vật địa phủ là Đá Tam Sinh! Ta to một chút thì nào?
Tần Quảng Vương càng nghĩ càng thấy bực. Ông nghi ngờ rằng vì linh khí suy kiệt, của địa phủ ít lên dương gian nên phàm nhân dạo chẳng còn sợ địa phủ nữa.
Tô Miên Miên thèm để ý ông , còn thể là "trẻ con sợ cọp". cái tên phàm nhân Đinh Tùng , cũng gan to quá ?
Đinh Tùng thấy Diêm Vương đang trợn mắt thổi râu thì lập tức chột , vội vàng trốn lưng Thôi Quắc.
Anh thật ngờ tai thần tiên thính đến , chỉ lầm bầm vài câu cũng thấy luôn !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-677.html.]
khi trốn xong, Đinh Tùng trông thấy Miên Miên đang cau mày, vẻ mặt đầy rầu rĩ, thế là cũng yên lòng, chau mày theo.
Anh chợt nhớ ... lẽ nhập vai địa phủ viên chức quá . Vốn dĩ đến đây là để báo đáp ơn cứu mạng của "bà cô nhỏ" Miên Miên cơ mà. Sao giờ thành như đang thực sự công ăn lương trong địa phủ ?
Không ! Như thế là !
Diêm Vương đối xử với bà cô nhỏ như , lẽ bênh vực chứ, hèn nhát tránh né thế ?
Nghĩ thông suốt , Đinh Tùng lập tức bước đến bên cạnh Miên Miên, mặt mũi đầy áy náy :
"Bà cô nhỏ, xin , quên mất vị trí của ."
Lúc thật Miên Miên đang lưỡng lự nên tiếp tục xem "phim tài liệu đời thật của Tôn Ngộ Không" nên sang tặng cho cái ông Diêm Vương phiền phức đang phiền một quả đ.ấ.m nhỏ.
Bất ngờ Đinh Tùng xin , Miên Miên chớp mắt ngạc nhiên:
"Ơ, xin gì chứ? Có sát tai la hét với Miên Miên mà xin?"
Đinh Tùng giật : Không hổ là bà cô nhỏ, đến cả Diêm Vương cũng cho mặt mũi gì luôn.
là từng cô bé cứu mạng, vẫn hết ý:
" xin là vì... lúc Diêm Vương hét sát tai bà cô nhỏ, ngăn cản giúp. Lần nhất định để nữa."
Miên Miên xong thì hiểu cái gọi là "quên mất vị trí của " mà Đinh Tùng nhắc tới là ý gì, vội vàng xua tay:
"Không mà. Ổng là Diêm Vương đó, Miên Miên hiểu mà."
Tần Quảng Vương đến đây thì nổi trận lôi đình, phất tay áo mạnh một cái, mắt trừng to:
"Biết là Diêm Vương, cháu dám để ý tới ?"