Vì thế, cảnh bé Thôi Quắc ngày xưa đang bò lê đất chơi, lộ rõ cái m.ô.n.g tròn vo vì mặc quần chẽn hở đáy, Miên Miên xem trọn sót một chi tiết nào...
Thôi Quắc từ trạng thái "Đá Tam Sinh lời" hồn , liền thấy cảnh tượng mặt liền lập tức đỏ mặt, vội nâng tay áo lên che môi, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Làn da của ông vốn trắng, nên khi đỏ mặt thì đặc biệt dễ thấy.
Miên Miên thì chẳng để ý gì cả, vẫn hì hì hình ảnh trong gương nước, lẩm bẩm:
"Chú Thôi hồi nhỏ mặt nhiều thịt lắm luôn á. Nhìn mềm mềm, nhéo một cái!"
Còn kịp để Thôi Quắc phản ứng, phía vang lên một tràng sảng khoái:
"Hahahaha! Lúc nhỏ lão Thôi đúng là một bé mập chính hiệu, Miên Miên ngờ nhỉ?"
Giọng đó là của Chung Quỳ, ông chú vui tính chuyên xử lý yêu ma quỷ quái. Ông còn dừng thì một giọng khác tiếp lời:
"Chung , thế đúng nha. Hồi nhỏ chỉ mập mà còn đen nữa cơ!"
Người là phán quan của Ban thưởng trừng trị kẻ ác, tên là Vi Trịnh cũng là bạn của Thôi Quắc. Ông mặc một bộ quan phục màu xanh lá, hình tròn trịa, gương mặt hiền hòa, nụ dễ mến.
Miên Miên thấy tiếng , liền đầu khi bảo Đá Tam Sinh "tạm dừng một chút nha.".
Dựa theo màu quan phục, cô bé nhận bên trái là chú Vi Trịnh, còn bên là chú Lục Chi Đạo.
Hai vị phán quan hôm nay cũng đầu tiên gặp Miên Miên, thế là tò mò cô bé một lúc lâu.
Thấy cô bé nhỏ xíu, trắng trẻo mũm mĩm như b.úp bê ngọc sứ, chỉ là... đầu tóc. Hai liếc mắt , đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Miên Miên thấy nét mặt của hai chú là họ đang nghĩ gì , thế là nhanh nhẹn khai báo :
"Chú Ngụy, chú Lục ơi, tóc của Miên Miên ông Trời phạt đó, vì Miên Miên lỡ sai quy tắc. Hồi đó... đùng một cái... sét đ.á.n.h to oooo là to luôn á!"
Vừa , cô bé dang hai tay , động tác mô phỏng tia sét cực đại.
Hai vị phán quan đến mức bật trong mắt tràn đầy sự thích thú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-672.html.]
Cô nhóc đúng là đáng yêu chịu . Bảo nãy rõ ràng Chung Quỳ còn đang say khướt, mà cấp "bé Tô Miên Miên đến " là uống hết chén canh giải rượu một cái ực đòi chạy tới ngay.
Còn họ thì vốn cũng chỉ uống rượu giải buồn trong ngày nghỉ lễ Vu Lan thôi, vì bây giờ cũng thể tự tiện lên nhân gian. Thấy bạn đột nhiên chịu tỉnh rượu gặp , thì tò mò nên cũng theo tới xem thử.
Không ngờ đến bắt gặp ngay cảnh Thôi Quắc dùng Đá Tam Sinh để dỗ bé con.
Cả hai liếc mặt gương nước một nữa, bất giác khựng :
"Khoan ... Đá Tam Sinh hình thế ?"
Chung Quỳ lúc đang bế Miên Miên tay, lấy chòm râu cọ má cô bé, thấy câu đó cũng liếc mắt sang .
Vừa thấy, lập tức há hốc mồm:
"Trời ạ! Đá Tam Sinh... thực sự dừng thật ?"
Miên Miên thấy ba chú phán quan đều kinh ngạc như , cô bé cũng giật thắc mắc:
"Ủa? Nó... nó vốn dừng hả ạ?"
" đó!" Chung Quỳ vẫn hết bàng hoàng, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích:
"Thứ bình thường bao giờ thể dừng giữa chừng . Nếu mà dừng , thì mấy linh hồn đó chắc chắn sẽ chẳng chịu đầu t.h.a.i nữa, cứ gương xem hoài chịu rời !"
Nghe , Miên Miên liếc chú một cái, chú một cái. Trong lòng bắt đầu lo lắng.
Trời ơi... nếu bình thường thể dừng mà Miên Miên nó dừng ... là phạm nữa ?
Có ông Trời phạt... cho mọc tóc nữa ... ?
DTV
Ánh mắt bất an của cô bé rơi trọn mắt Thôi Quắc. Ông khẽ , xoa đầu trọc một cái, an ủi:
"Không , Miên Miên điều là vì cháu năng lực đó. Mấy chú ở đây bản lĩnh cũng chẳng cơ mà."