Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 670

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:17:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miên Miên chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi:

"Vậy... mấy con ma mà Miên Miên đưa tới, nên đưa ạ?"

Chú Thôi Quắc bật :

"Sao ? Cứ tạm giữ , mai sẽ xét xử."

"Thế còn chú Chung ạ?" Miên Miên tò mò: "Sao chú đến chơi với Miên Miên nhỉ?"

Nghe Miên Miên nhắc đến Chung Quỳ, Thôi Quắc nhịn . Ông nghĩ, nếu Chung Quỳ mà Miên Miên đến còn , chắc chắn sẽ tiếc đứt ruột.

"Hôm qua chú uống rượu với mấy , chắc giờ say như c.h.ế.t , gọi thế nào cũng dậy ."

"Ra là ." Miên Miên ngoan ngoãn gật đầu "Vậy chú Thôi đưa Miên Miên xem cầu Nại Hà ?"

Chú Thôi Quắc Miên Miên hỏi là ngay cô nhóc xem cầu Nại Hà , bật vui vẻ:

"Tất nhiên , chú đang định dẫn cháu đây!"

Vừa , chú thầm nghĩ: Không Miên Miên sợi tơ hồng nào gắn kết nhân duyên nhỉ? Nếu , chắc cái buộc cùng dây sẽ con bé nắm c.h.ặ.t buông cho xem. Mà như cũng thôi... Ai nỡ để cô nhóc tinh ranh uất ức chứ.

Đi phía , tên Đinh Tùng đến ba chữ "cầu Nại Hà" thì lập tức dựng thẳng tai lên.

Người Long Quốc ai mà đến cầu Nại Hà cơ chứ! Tương truyền, đó là cây cầu mà con qua khi đầu t.h.a.i chuyển kiếp. Dưới cầu là dòng sông Vong Xuyên cuồn cuộn, hai bên bờ mọc đầy hoa Bỉ Ngạn đỏ rực. Ở đầu cầu một bà lão tên là Mạnh Bà, sẽ đưa cho mỗi linh hồn một bát canh Mạnh Bà.

Uống canh là quên hết chuyện kiếp , bước qua cầu Nại Hà là bắt đầu một đời khác còn là chính nữa.

Cầu Nại Hà thì chắc chắn ở khu bên . Chú Thôi Quắc thong thả, dẫn vòng qua điện Diêm Vương nơi chuyên xử án linh hồn mới tới cầu Nại Hà. Trên đường , rải rác đó đây là những bụi hoa Bỉ Ngạn, những cánh hoa mỏng manh lay động theo gió, tô điểm cho nơi âm u chút màu sắc dịu dàng.

Cuối cùng, ba cũng tới nơi.

Hôm nay ai đầu t.h.a.i nên khung cảnh vắng lặng. Các linh hồn đều lên nhân gian thăm , khỏi xếp hàng chờ đợi. Vì , Mạnh Bà cũng nghỉ phép, ở đầu cầu thấy .

Miên Miên cây cầu vắng lặng, ngoái :

"Chú Thôi mệt ? Vậy Miên Miên xuống bộ nha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-670.html.]

Chú Thôi Quắc dịu dàng đặt cô bé xuống. Miên Miên lon ton chạy đến bờ sông Vong Xuyên, ở đó xuống.

Nước sông cuộn trào, đỏ như m.á.u. Bên , vô linh hồn vật lộn, giãy giụa, vươn tay lên trong đau đớn. Đó là những linh hồn đến lúc đầu t.h.a.i mà uống canh Mạnh Bà, vẫn mơ mộng gặp ai đó ở nhân gian.

DTV

Địa Phủ quy tắc riêng, uống canh thì thể đầu thai, chỉ thể ném xuống dòng Vong Xuyên, m.á.u sông ăn mòn mãi mãi. Dù là lễ Vu Lan cũng thể ngoài.

Miên Miên một lúc chạy ào về bên chú Thôi Quắc, ôm lấy chân ông .

Chú cúi xuống ôm cô bé lòng, nhẹ nhàng hỏi:

"Sợ ?"

Miên Miên lắc đầu:

"Không , chỉ thấy... họ vẻ ngốc thôi."

Chú Thôi bật khe khẽ:

"Chấp niệm quá sâu điều . Mỗi lựa chọn riêng, ai ép ."

Miên Miên gật gù đồng ý, đôi mắt tròn vo liếc qua tảng đá cạnh cầu Nại Hà.

Sao linh hồn đầu t.h.a.i nhỉ? Nguyên nhân... chính là vì tảng Đá Tam Sinh .

Đứng tảng đá , thể thấy ba kiếp của . Xem xong, ai buông thì càng thêm nỡ buông, nhất là những từng mối lương duyên từ kiếp .

Ví dụ như của Liễu Việt với Liễu An chẳng hạn.

Đôi mắt tròn xoe của Miên Miên chợt ánh lên sự tò mò rực rỡ.

Không kiếp của Miên Miên là ai nhỉ? Là như thế nào ?

Thấy Miên Miên cứ chằm chằm Đá Tam Sinh, trong mắt Thôi Quắc hiện lên một tia suy nghĩ. Ông nhẹ giọng hỏi:

"Miên Miên xem thử ?"

"Dạ. Muốn xem ạ!" Miên Miên chớp mắt long lanh, cố tình mặt đáng yêu để thuyết phục.

 

Loading...