"Có ích là ạ. Cháu trai cả nhà máy sắp xây xong , sẽ nhiều máy tính lắm luôn đó nha!"
Thôi Quắc gật đầu, nhưng đó lặng lẽ kỹ gương mặt nhỏ nhắn của Miên Miên.
Với con mắt tinh tường của một vị phán quan, ông lập tức nhận : độ cong nơi khóe miệng khi Miên Miên hôm nay... giống bình thường.
Ông liền hỏi thẳng:
"Miên Miên hôm nay... vui ?"
Một câu , khiến cả Đinh Tùng, đang lạch cạch gõ máy tính kế hoạch quản lý địa phủ cũng dừng tay.
Anh nghiêng qua màn hình về phía bà cô nhỏ đang ghế thái sư, quả nhiên thấy cô bé bĩu môi, bộ dạng rầu rĩ.
Thôi , khỏi kế hoạch luôn, im lặng đợi cô bé lên tiếng.
Miên Miên chớp mắt:
"Sao chú Thôi ạ?"
Hai chân nhỏ khép , chống cằm lên bàn, thở hắt một dài thượt.
Thôi Quắc mỉm :
"Chú Thôi mà. Có gì buồn, chú thử , chú nghĩ cách ?"
Miên Miên liền kể chuyện gặp A Vũ ở chùa Pháp Hoa, cúi đầu lí nhí thêm:
"Thật ... chuyện đó qua . Cháu trai cả với Dương Hiển đều an ủi cháu , đó là lựa chọn của A Vũ. Miên Miên cũng là , chỉ là... vẫn thấy buồn một chút thôi..."
Thôi Quắc bước tới, nhẹ nhàng xoa đầu tròn lẳn của bánh bao nhỏ:
"Ừ, buồn thì buồn. Buồn xong là hết. Cảm xúc như thế... ai cũng từng . Ngay cả chú cũng ."
Miên Miên mở to mắt:
"Chú Thôi cũng từng buồn ?"
Thôi Quắc nhẹ:
"Tất nhiên. Chú là phán quan, giữ quyển sổ sinh t.ử, thể thêm bớt tuổi thọ của trần. bao chú cứu mà thể cứu. Nếu mỗi chú đều cứu , cháu nghĩ sẽ xảy chuyện gì?"
Câu hỏi đó, Miên Miên thật sự đáp án.
Mẹ từng kể cô chuyện xưa "Ngụy Trưng mộng xử trảm Long Vương".
Trong đó kể rằng, vì giúp bạn là Ngụy Trưng cầu xin cho vua Đường sống lâu thêm, chú Thôi Diêm Vương trừng phạt, bắt đầu t.h.a.i chuyển kiếp.
Chỉ vì đổi tuổi thọ của một , mà hậu quả như thế. Nếu đổi cho nhiều thì... chú Thôi chắc chắn thể tiếp tục phán quan nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-669.html.]
Và khi chú Thôi đầu thai, nếu nhớ kiếp , thấy khi còn sống... nhất định trong lòng sẽ đau.
Miên Miên bỗng chồm lên bàn, nhỏ giọng gọi:
"Chú Thôi ơi, gần đây chút."
Thôi Quắc hiểu gì, liền cúi đầu ghé sát .
Một bàn tay bé xíu xoa nhẹ lên đỉnh đầu ông, như đang dỗ dành.
Bánh bao nhỏ khẽ khàng , giọng mềm như bông:
"Chú Thôi đừng buồn nha... Miên Miên cũng buồn nữa . Chúng cùng buồn nữa nha."
Vừa xoa đầu chú, Miên Miên còn đưa tay lên tự xoa đầu , tự dỗ , dỗ luôn cả khác.
Thôi Quắc một màn , cảm thấy trái tim như mềm từng chút một.
Đợi cô bé xoa đủ, ông mới ôm cô lên.
"Chú dẫn cháu dạo một vòng địa phủ nhé."
Đinh Tùng bên cạnh, cũng thử hỏi:
"Phán quan đại nhân... thể cùng ?"
Thôi Quắc liếc mắt , gật đầu khẽ.
Ba cùng rời khỏi phủ của phán quan, ngoài.
DTV
Khu vực là nơi ở của phán quan và mười vị Diêm Vương. Trước cửa đều âm binh canh giữ. Tất nhiên, giờ thì ai cũng Miên Miên là ai, nên chẳng ai dám khó nữa.
Vừa thấy phán quan và Miên Miên bước , các âm binh đồng loạt cúi chào kính cẩn:
"Chào phán quan đại nhân! Chào bà cô nhỏ!"
Chào xong , thấy một lạ phía , bổ sung thêm:
"Chào Đinh đại nhân!"
Từ khi xuống địa phủ tới giờ Đinh Tùng vẫn chỉ ru rú trong phòng việc, đây là đầu tiên ngoài.
Thấy các binh sĩ mặt đen sì, mặc giáp, còn gọi là "đại nhân", đột nhiên... cảm thấy mấy ngày gõ máy tính đến mỏi tay cũng thấy xứng đáng thật .
Ít nhất thì... cũng tính là công chức !
Dù gì thì vẫn là công chức địa phủ, cũng oách lắm chứ bộ!
"Hôm nay Địa Phủ tiếp nhận hồn ma mới ." Chú Thôi Quắc : "Lễ Vu Lan, ma quỷ nghỉ, chúng cũng nghỉ luôn."