Mọi thi bàn tán, thậm chí còn hỏi các nhà sư tụng kinh xem thấy âm sai đến dẫn hồn .
"Phương trượng Vĩnh Tuệ là cao tăng đắc đạo, thể viên tịch đột ngột như chứ?"
" thế, lẽ ông sống thọ trăm tuổi mới . Sao mà ..."
Khách khứa xôn xao ngớt.
Còn các vị hòa thượng trong chùa thì run cầm cập.
Họ rõ vì chùa Pháp Hoa hương khói thịnh vượng... và cũng hiểu, nếu phương trượng đột nhiên viên tịch, thì e rằng cả "Phật" cũng còn.
Thế còn họ những sự thật, sẽ ?
Dù gì nữa, phương trượng mất, hậu sự sắp xếp theo truyền thống của chùa.
Mọi đồng lòng đề cử đại sư phụ trách việc.
Vấn đề là... sinh thời Vĩnh Tuệ để bất kỳ lời dặn dò nào.
Không nên để xác ông tiếp tục thờ phụng là hỏa táng như thông thường.
Sau một hồi bàn bạc, cuối cùng cũng quyết định... đợi hết ngày hôm nay mới hỏa táng.
Còn chuyện chọn kế nhiệm phương trượng, Thanh Hư đạo trưởng đưa các giấy tờ liên quan và tuyên bố việc tạm thời hoãn .
Nghe đến việc "hoãn ", mấy vị tăng trong chùa nhớ tới những vàng bạc châu báu bên trong các pho tượng Phật.
Bọn họ viện cớ hôm nay còn dâng hương cho các tượng Phật khác, liền chia , nhưng thực chất là tìm chỗ yên tĩnh... bàn chuyện chia của.
Chưa từng nghĩ đến việc Vĩnh Tuệ sẽ c.h.ế.t, nên cũng từng nghĩ sẽ ngày chính họ thể trở thành chủ nhân của chùa Pháp Hoa.
khi tới điện phụ họ c.h.ế.t tại chỗ.
"Chuyện... chuyện gì ? Sao bảo vật bên trong biến mất hết ?"
"Giờ đây?"
Khi các nhà sư đang luống cuống nên nên tức, thì... lấy kho báu là tiểu bảo bối Miên Miên vẫn đang ngủ ngon lành.
Và giấc ngủ đó... kéo dài đến tận chiều!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-667.html.]
Miên Miên tỉnh dậy, dụi dụi mắt, thấy cháu trai cả vẫn còn đang ngủ say, bèn nhẹ nhàng trèo xuống giường.
Vừa đặt chân xuống đất, cô bé thấy Bạch Bạch, Mèo Nhỏ, Đại Hoàng và Tiểu Hoàng đang lăn lóc ngủ một cách yên bình.
Ai cũng ngủ ngon thật đó!
Miên Miên nhẹ nhàng rón rén khỏi phòng, định chạy xuống nhà ăn tìm cái gì đó bỏ bụng.
chạy mấy bước, cô bé bỗng khựng vì chạy nữa.
Cô nhăn mặt, giơ tay giật lấy tấm phù đầu, lườm:
"Làm gì hả sư Thanh Hư! Sao định thần Miên Miên!"
Thanh Hư đạo trưởng chớp chớp mắt, ông già gầy nhom còn cố tình vẻ dễ thương, giọng dẻo quẹo:
"Tiểu sư Miên Miên . Hôm qua ở chùa Pháp Hoa, thu hoạch kha khá chiến lợi phẩm ? Chia cho sư một chút nè?"
Miên Miên Thanh Hư đòi chiến lợi phẩm, lập tức ôm c.h.ặ.t cái túi nhỏ lòng, lắc đầu nguầy nguậy:
"Không ! Đây là chiến lợi phẩm của Miên Miên, cho!"
Mẹ từng dạy :
Chiến lợi phẩm là của thì quyền quyết định. Ai cũng lấy!
Thấy Miên Miên từ chối dứt khoát như , Thanh Hư đạo trưởng cũng trêu chọc nữa, thẳng , nghiêm túc :
DTV
"Được , sư chỉ đùa thôi, ý lấy chiến lợi phẩm của . Có điều, những thứ đó vốn là đồ của khách hành hương, nếu giữ bên thì e là... lắm."
Miên Miên thấy đạo trưởng thật sự lấy, mới yên tâm buông lỏng tay, nghiêm túc đáp:
"Những thứ Miên Miên định dùng để việc thiện mà, định giữ cho riêng . Biết mấy khách hành hương còn cần dùng đến nữa. Trước đó lúc Miên Miên xem bói, thấy nhiều chú ch.ó, đều đó là ch.ó hoang, Miên Miên nuôi tụi nó, để ai cũng chỗ ở!"
"Anh Dương Hiển đây cũng từng lang thang, Miên Miên tạo một nơi cho những như ảnh, để họ học nghề, việc, và chỗ ở đàng hoàng."
"Còn những bệnh tật, gặp tai họa, nếu cần giúp đỡ, mà duyên với Miên Miên, thì tiền là luôn!"
"Nếu đó vẫn còn dư... Miên Miên sẽ chia cho một ít! Chỗ của , là cái Cục Quản lý siêu nhiên đó chắc cũng cần dùng tiền mà ha?"