Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 662

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:17:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đừng chiếu mấy ký ức của ! Cho ngươi xem những thứ thì gì chứ?"

Chú chim nhỏ nhẹ nhàng đáp:

"Ah Thời, em chiếu ký ức của ... Đây là hình ảnh mà chính đang nhớ đó."

Sắc mặt Vĩnh Tuệ trầm xuống.

Ah Thời là cái tên mà cha ruột đặt cho ông , lâu ai gọi như nữa.

Và sự liên kết giữa ông và A Vũ với ông rằng đúng , đây là những ký ức mà khi thấy hình dạng thật của A Vũ, ông tự nhớ .

A Vũ , giọng trầm hẳn xuống:

"Em ... nhưng bây giờ, đến lượt em xem ký ức của ."

Dựa liên kết giữa hai , cùng với sức mạnh Miên Miên truyền cho, A Vũ khống chế Vĩnh Tuệ, mở cánh cửa ký ức của ông .

lúc , Dương Hiển dùng ánh sáng kim quang từ thiên nhãn giữa trán đ.á.n.h tan bộ bóng đen.

Anh nắm c.h.ặ.t thanh Tam Tiên Lưỡi Giáo, hình lóe lên, giật thần thức của Miên Miên từ tay Vĩnh Tuệ.

Màn hoa sen tan biến.

Thế giới trong ý thức của Vĩnh Tuệ hóa thành một ngôi nhà.

Ngôi nhà cũ ở Bắc Thành, xây từ năm mươi năm , trông vô cùng tồi tàn. Chỉ qua cũng đủ gia đình nhận nuôi Vĩnh Tuệ hề khá giả.

Lúc đầu, hai vợ chồng đối xử với Vĩnh Tuệ . Cậu bé nấy. Cậu bé tiểu hòa thượng mới bước đời, ngây thơ và trong sáng, cái gì cũng thấy mới mẻ, chuyện gì cũng thấy vui. Cậu thường ríu rít hỏi cha :

"Cha ơi, khi nào đón A Vũ về ạ?"

Hai vợ chồng lúc đó luôn miệng : "Vài hôm nữa."

Cho đến khi Vĩnh Tuệ nghiêm túc :

"Có ... cha định đón A Vũ về nữa ?"

"Tiểu Thời ... A Vũ chỉ là một con chim sẻ thôi. Ở thành phố thì nuôi chim sẻ con. Với , con xem nhà mỗi ngày đều dọn dẹp, nếu A Vũ đến, nó sẽ ị đầy nhà mất, bẩn lắm."

DTV

" đó, mà ngoài còn nhiều . Nếu thấy con cứ chơi với một con chim hoài, sẽ tìm cách hại nó đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-662.html.]

Vĩnh Tuệ thì thào:

"A Vũ chim của con... A Vũ là chim tự do. Con chỉ A Vũ ăn thử thịt thôi. Thịt ngon lắm."

Về , bé tiểu hòa thượng còn nhắc đến cái tên "A Vũ" nữa.

Chỉ thỉnh thoảng, sẽ rắc ít hạt gạo ngoài cửa sổ, hy vọng mấy chú chim hoang bay qua ăn .

Rồi đến một ngày, hai vợ chồng dắt đến bệnh viện. Bác sĩ vợ thai, mấy tháng đến tái khám là .

Hai vui mừng khôn xiết. Mà chính khoảnh khắc , ánh mắt họ Vĩnh Tuệ đổi.

Vĩnh Tuệ họ thì thầm với :

"Nếu trong bụng là con gái thì giữ , để con bé trai, lụng nuôi nó."

"Nếu là con trai thì cũng giữ, thêm một miệng ăn cũng . Dù gì thì vẫn để thằng nhóc Vĩnh Tuệ nuôi nốt đứa em trai luôn."

Lúc đó, Vĩnh Tuệ chỉ mới năm tuổi.

Một đứa bé tóc, gương mặt trắng trẻo, đáng yêu, lớn lên chắc chắn sẽ là một trai tuấn tú.

Từ đây, ký ức của bắt đầu nhuốm màu xám tro.

Một đêm nọ, khi Vĩnh Tuệ đang ngủ, đàn ông gọi là "cha" lặng lẽ phòng...

"Ái da..." Trước mắt Miên Miên bỗng tối sầm, cô vội túm lấy tay Dương Hiển, bực bội hỏi:

"Dương Hiển, gì mà cho em xem tiếp hả?"

Dương Hiển gì.

Anh từng bắt đầu lang thang từ khi mới tám tuổi. Là va chạm sớm với cuộc đời, thừa : nếu nửa đêm, một đàn ông trưởng thành lặng lẽ phòng đứa trẻ, thì chuyện gì sẽ xảy ...

Thực , ban đêm cũng từng dân lang thang quấy rối.

vì từng họ hàng ngược đãi, nên từ nhỏ hình thành thói quen ngủ nhẹ. Vừa phát hiện gì đó bất thường là lập tức tỉnh dậy, dùng cây sắt giấu trong tay áo đ.â.m mù mắt kẻ đó, bỏ trốn.

Từ đó về , Dương Hiển cách bảo vệ bản , để trở thành con mồi của kẻ khác.

Thế mà... khi mới chỉ chín tuổi. Còn trong ký ức , Vĩnh Tuệ...

 

Loading...