Đây là đầu tiên Miên Miên dùng pháp thuật để ký ức của khác, nhưng là đầu tiên cô dẫn cả "chủ nhân của ký ức" cùng bước bên trong.
Khi dạy Miên Miên bí thuật , từng với cô rằng:
"Chỉ cần là sinh linh khai linh trí, thì ký ức của chúng đều sẽ cất giữ trong một 'ngôi nhà nhỏ' ở sâu trong tâm thức."
Nếu một ngày nào đó vì lý do nào đó mà ký ức mất, chỉ cần dẫn chủ thể cùng, để chính thần thức của họ mở cánh cửa, thì đoạn ký ức quên sẽ lập tức giải phóng.
Pháp thuật còn thể dùng để trị liệu cho mất trí nhớ, cực kỳ hữu ích.
một điều kiện: chủ thể đồng ý. Nếu , quá trình sẽ biến thành một trận đấu giữa thần thức, mà kết quả tồi tệ nhất chính là: bên thua... sẽ bên thắng nuốt trọn.
Vì để tránh điều đó, Miên Miên cho cô uống những viên t.h.u.ố.c đặc biệt giúp tăng cường thần thức. Mẹ còn huấn luyện cô trong ảo cảnh thật lâu, và từng rằng:
"Nếu thần tiên, thì chắc chắn con sẽ ai ăn mất ."
Cũng chính vì , Miên Miên mới dám gan mà bước thế giới ý thức của ảo ảnh.
Mà thật , cô bé cũng tò mò lắm chứ, tò mò vì trong tượng Phật sinh một "ảo ảnh sống".
Khi cánh cửa chứa đựng ký ức của ảo ảnh mở , Miên Miên chớp mắt hỏi nhỏ:
"Ơ? Sao vẫn là chùa Pháp Hoa nè?"
Cảnh tượng mắt họ là đại điện Đại Hùng, từ cao xuống .
Ảo ảnh im lặng, đáp.
Ngôi nhà ký ức thực sự trong chùa Pháp Hoa. Mà góc của họ... đúng thật là từ cao dõi xuống.
"Ta đang ở... cây ?" Ảo ảnh lẩm bẩm, chút nghi hoặc.
Ngay lúc đó, bộ hình ảnh lao xuống như rơi tự do.
Ầm một cái, góc chạm đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-653.html.]
Có vẻ như quá nhỏ, còn chẳng cao bằng ngọn cỏ. Dù vùng vẫy thế nào thì cũng chỉ thấy ... đầu cỏ đung đưa. Hắn hoảng loạn phát mấy tiếng "chíp chíp chíp". ... Chim?
Hắn là một... con chim ?
Ảo ảnh sững , ký ức mơ hồ dần hiện rõ. Cảm giác kỳ lạ đó bắt đầu bao trùm, nhận ... hình như thật sự là con chim non đang kêu chíp chíp .
DTV
Ngay khi ảo ảnh "hòa một" với ký ức, góc của Miên Miên cũng đổi.
Từ mặt đất lên, cô bé trông thấy một chú chim sẻ con với chiếc mỏ vàng nhạt thoi thóp cỏ, ngay bên cạnh là một cái cây lớn, vẻ như con chim non rơi từ cây xuống, và bây giờ về tổ .
Miên Miên vắt vẻo cành cây, lặng lẽ chim non đất, chờ ký ức tiếp tục diễn tiến.
Một lát , một tiểu hòa thượng bước ngang qua, thấy con chim nhỏ khom nhặt nó lên.
Cậu bé trèo lên cây, cẩn thận đặt chim non về tổ.
Chim non trong tổ, kêu "chíp chíp" mãi thôi, đói quá . nó đợi mãi... mà chim vẫn trở về.
Các nhà sư trong chùa Pháp Hoa qua , chẳng ai để ý đến cái tổ nhỏ một sinh linh bé xíu cô đơn ở trong đó. Cuối cùng, vẫn là tiểu hòa thượng khi nãy , trèo lên cây, thứ hai bế chim non xuống.
Miên Miên theo bé về phòng, thấy chăm sóc chim con.
Chim nhỏ quấn , nhất định ở sát bên tiểu hòa thượng mới kêu la.
Vì thế, bé bèn mang theo chú chim bên , cùng múc nước ở giếng, cùng chăm sóc vườn rau, cùng nấu ăn, cùng tụng kinh...
Chim nhỏ và tiểu hòa thượng trở thành những bạn thiết nhất.
Cho đến một ngày, một cặp vợ chồng tìm đến chùa, là thích của bé, đưa về.
Chim non và tiểu hòa thượng... từ đó chia xa.
Ngày nào chú chim sẻ nhỏ cũng cành cây sân chùa Pháp Hoa, ngóng trông tiểu hòa thượng. Xuân qua đông đến, cứ thế ba mùa đông trôi qua, cuối cùng, một ngày hè rực nắng, bé mà chờ đợi trở .
Tiểu hòa thượng năm nào nay lớn phổng lên, làn da còn trắng như lúc sống trong chùa, mà đầy những vết thương. Các vị sư trong chùa thấy thì vội hỏi han, chỉ cúi đầu : "Nhà ai cần con nữa."