Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 1508

Cập nhật lúc: 2026-01-30 14:15:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lý lẽ thì... một đứa nhỏ như Miên Miên chắc khó hiểu .

Thấy Miên Miên vẻ vẫn còn bực, Phong Đô Đại Đế mềm giọng dỗ:

"Tất nhiên, vẫn ủng hộ con tay dạy dỗ bọn họ. Dù thì mấy như Thôi Quắc cũng tiện mặt, con tay thế đúng là khiến bọn hả giận!"

"Hi hi, Miên Miên mà." Được dỗ dành, cô bé tươi rói: "Vậy Miên Miên đây, Đại Đế nhớ nghỉ ngơi cho khỏe nha, sớm sớm khỏi tượng đá đó!"

"Ừm."

Miên Miên vẫy tay tạm biệt bức tượng, rời khỏi đại điện.

Vừa bước cửa, cô bé thấy mấy vị phán quan chờ sẵn.

Chung Quỳ thấy Miên Miên tâm trạng , lập tức bước tới ôm cô bé lên một vòng.

Vừa , hì hì hỏi: "Đại Đế khó con đó?"

Chú Chung Quỳ hỏi thẳng thắn quá khiến Miên Miên bật khúc khích. Cười một lúc, cô bé mới đáp: "Không , Đại Đế hiền, còn chuyện đạo lý với Miên Miên lâu ơi là lâu."

Ngụy Trưng thì : "Đại Đế suy tính riêng của ngài. Miên Miên , con và chúng vốn lập trường khác . Chỉ cần con hiểu lý lẽ là , còn cần nghĩ nhiều."

Nói trắng thì ý của chú Ngụy Trưng chính là: "Hiểu đạo lý là , nhưng cho đúng thì... Miên Miên con cứ theo suy nghĩ của , cần gò bó lo nghĩ nhiều ."

Miên Miên thì càng tươi hơn, đôi mắt to tròn cũng híp thành một đường cong cong đáng yêu.

"Dạ . Miên Miên . Cảm ơn chú Ngụy Trưng nha!"

Dù gì thì các chú cũng ngoài điện chờ cô, như thế đủ để các chú thương cô .

Miên Miên là một cô bé hiểu chuyện, ban nãy chỉ tức giận một tẹo thôi, tuyệt đối ý gì khác nha!

Cô ngoan ngoãn theo bốn chú văn phòng "tám chuyện", đầu suýt rua đến trọc mới "trả hồn" về thể để tiếp tục ngủ tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1508.html.]

Ngủ một giấc ngon lành xong, sáng hôm , Miên Miên chú Dương Hiển hộ tống tới trường mẫu giáo.

Đã mấy ngày gặp , Cố Du Du ôm c.h.ặ.t lấy Miên Miên rời, như thể sợ buông sẽ biến mất mất. Hành động của Du Du lập tức Tư Đồ Tra chế nhạo thành "kẹo cao su dính ", thế là hai đứa nhỏ bắt đầu cãi chí ch.óe, khiến các cô giáo xung quanh bật ngớt.

Cô giáo Lưu tranh thủ ghé tai Miên Miên thì thầm:

"Miên Miên , khi con xin nghỉ, Tra Tra với Du Du khắc khẩu đấy. Vừa chơi chung cãi , nhưng vẫn hợp tác việc nhóm nha! Con xem, bức tranh tường là tác phẩm hai đứa cùng đó."

Miên Miên tò mò bước đến góc trưng bày tác phẩm, lên tường thì thấy quả nhiên một loạt tranh mới lên.

Mấy dấu vân tay bé tí xíu chấm thành vô hình thù đáng yêu: dấu thì biến thành thỏ con, dấu thì là hổ con. bức tranh của Du Du và Tra Tra thì là hình ba bạn nhỏ cùng .

Trong tranh, hai bạn là tóc dài buộc b.í.m, còn một bạn tóc ngắn.

"Miên Miên Miên Miên. Đây là ý tưởng của tớ đó nha!" Cố Du Du thấy Miên Miên phát hiện tranh vẽ với Tư Đồ Tra thì thôi cãi nữa, lon ton chạy bên cạnh, chỉ bức tranh giới thiệu rôm rả: "Đây là tớ nè, đây là nè, còn đây là cái tên phiền phức Tư Đồ Tra đó!"

Miên Miên kỹ chiều cao ba bạn trong tranh, đúng là trúng phóc.

Trong ba đứa, Du Du cao hơn Miên Miên một chút, còn Tư Đồ Tra là cao nhất.

"Các vẽ quá trời luôn, tiếc là lúc đó Miên Miên ở đây cùng vẽ với các ."

Du Du lập tức nắm tay kéo Miên Miên chạy tới góc mỹ thuật:

"Vậy thì Miên Miên vẽ thêm một bức ở đây ! Rồi nhờ cô giáo dán lên tường cho nha."

Miên Miên vẽ miệt mài cả buổi sáng, cho đến khi tiết học đầu tiên bắt đầu thì một bạn nhỏ lạ hoắc bước lớp.

Bạn nhỏ đội một chiếc mũ lưỡi trai che kín mặt, mà cứ thấy lo lo:

DTV

Che kín liệu thấy đường mà vấp té trời?

Cô giáo Liêu mời cả lớp xuống ghế nhỏ, mỉm giới thiệu:

 

Loading...