Thăm nhà khác cưỡi kiếm cửa, như là mất lịch sự!
Miên Miên là một bé ngoan lễ phép, khi đến điện cũng hề đảo mắt quanh, chỉ nhẹ nhàng quan sát những ngọn nến lung linh trong điện.
Cả thành Phong Đô đều cải tạo hiện đại, chỉ riêng đại điện vẫn giữ nguyên phong cách cổ xưa. Có lẽ lúc trùng tu, dám phiền Đại Đế?
"Miên Miên kính chào Đại Đế."
Cô bé dừng một pho tượng uy nghiêm, cúi hành lễ theo đúng nghi thức cổ.
Bởi vì... cô thấy Đại Đế xuất hiện, chỉ bức tượng thôi.
Sau khi hành lễ xong, giọng của Đại Đế mới vang lên nữa trong đại điện:
"Miên Miên, thể gọi con như chứ?"
"Dạ ạ! Đại Đế gọi thiết ghê."
"Ừ, hiện giờ chỉ thể truyền âm, đủ sức hiện hình. Mong con thông cảm."
Giọng của Đại Đế nhẹ nhàng và đầy tôn kính, khiến Miên Miên chớp mắt đáp:
"Không ạ! Vậy Đại Đế gọi con đến là chuyện gì ạ?"
"Việc tỉnh ... một phần cũng nhờ con nhiều việc thiện, để trần đến sự tồn tại của địa phủ."
Nói đến đây, Đại Đế im lặng vài giây, giọng ông trở nên nặng nề:
"Ta hỏi Đế Thính, nó con từng đến cung điện Long Vương Đông Hải, cũng từng gặp tận mặt kẻ gây t.h.ả.m hoạ khiến các thần tiên ngủ say hoặc chuyển kiếp. Ta đoán... con cũng thấy trong ký ức của Tiểu Bạch Long sức mạnh đáng sợ đó..."
"Cái đó ạ?" Miên Miên nhớ ngay đến luồng khí đen đáng sợ biến cả gia đình Tiểu Bạch Long thành bộ xương khô. Cô do dự :
"Ý Đại Đế là... đám sương mù màu đen ạ?"
" ." Giọng Phong Đô Đại Đế đáp nhanh, đó tiếp tục : "Thứ đó xuất hiện đúng thời điểm loài bắt đầu còn tin tưởng các vị thần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1506.html.]
Phong Đô Đại Đế bắt đầu kể bằng giọng trầm ấm, vang vọng.
Trước , mỗi dịp lễ Tết con đều tổ chức cúng tế, lễ truyền thống để kết nối với thần linh, nhờ đó tạo tín lực, nguồn sức mạnh nuôi dưỡng thần giới. , theo thời gian, thế giới phát triển, cuộc sống của dân Long Quốc ngày càng hiện đại, trí tuệ nhân tạo và công nghệ tràn ngập, họ nhiều thú vui giải trí khác, dần dần quên những nghi thức xưa cũ.
Ví dụ như Tết Nguyên Đán.
Ngày xưa, đốt pháo xua đuổi niên thú, treo đèn l.ồ.ng đỏ, dán câu đối. bây giờ, những việc ngày càng lược bỏ. Ngược , lễ Giáng Sinh là một phong tục từ phương Tây đón mừng rầm rộ, mỗi năm một đông vui.
Một thì còn đỡ, chứ năm nào cũng , tín lực các thần nhận ngày càng ít. Kết hợp với việc linh khí đất trời suy yếu, sức mạnh của các thần cũng dần giảm sút.
Sau đó, trong một họp khẩn ở Thiên Đình, các vị thần thống nhất: Không thể để tình trạng tiếp diễn nữa! Chúng tìm cách kết nối với nhân gian, để họ quên sự tồn tại của thần giới.
Ngay khoảnh khắc ... biến cố ập đến.
"Một luồng sương đen kỳ dị xuất hiện, sức mạnh vượt xa tưởng tượng. Dù là thần tiên, Bồ Tát Phật Tổ... đều thể kháng cự."
"Ngay cả học thuyết Ba Ngàn Thế Giới của phương Tây cũng trở nên vô nghĩa mặt nó. Không ai nó đến từ , chỉ thấy nó mang theo huỷ diệt và cái c.h.ế.t..."
DTV
Nghe đến đây, mắt Miên Miên tròn xoe.
Sao giống hệt với Thiên Ma trong thế giới nhỏ trong bức họa Sơn Hà Xã Tắc Đồ thế nhỉ?
Cô bé còn đang sững sờ thì Đại Đế tiếp:
"May , đúng lúc đó, một giọng vang lên kêu gọi chúng hợp lực chiến đấu. Chúng dốc lực, cuối cùng chỉ thể đ.á.n.h lui nó trong chốc lát."
Cốt truyện ... giống y hệt trong bức họa thế giới nhỏ , nơi đó tất cả hợp sức đẩy lùi Thiên Ma trở về Ma giới?
"Sau đó, giọng hướng dẫn chúng : hãy lựa chọn ngủ say, hoặc chuyển thế luân hồi, để chờ một cơ hội duy nhất tiêu diệt nó triệt để." Đại Đế dừng một nhịp.
Ngay khoảnh khắc , Miên Miên cảm nhận , một ánh mắt dịu dàng, ấm áp đang .
"Và cơ hội đó... chính là con, Miên Miên."
Miên Miên lập tức nhớ , trong thế giới nhỏ đó, cô là "hàng hot" ai cũng bảo vệ, là Thiên đồng trời sinh mà đều đặt niềm tin . Thậm chí... ngay từ lúc mới xuất hiện ở thế giới thật, yêu ma quỷ quái nào cũng cô thơm, ... ăn cô.