Nhân Hoàng bật lạnh: "Vào hoàng cung , còn ? Con là huyết mạch của trẫm, giúp yêu tộc? Từ nay con ở đây, trẫm sẽ từ từ dạy dỗ con!"
Miên Miên trợn mắt Nhân Hoàng: "Trẫm hỏi ngươi, trẫm hỏi con rồng gì kìa."
Vì cả Liễu Tịch và Vân Sương đều từng rằng, rồng sẽ hại cô bé.
Nên nhờ mấy lời , Miên Miên hỏi một cách đầy tự nhiên, chẳng hề sợ hãi.
Con rồng vàng lấp lánh lơ lửng giữa trung, Miên Miên hỏi thì liền tiến đến gần, cô bé chăm chú.
Nhìn tới lui, ... lên tiếng:
"Cuối cùng cũng đợi ngươi !"
Vừa dứt lời, con rồng liền hóa thành một luồng sáng, chui thẳng trong cơ thể Miên Miên!
Toàn bộ cung điện lặng ngắt như tờ.
Nhân Hoàng c.h.ế.t lặng tại chỗ. Con rồng mà ông luôn khống chế, từng lệnh cho, từng sai khiến trấn áp khác... Lại chui cơ thể Tô Miên Miên?
Miên Miên cũng ngờ rằng, con vật màu vàng óng ánh dài ngoằng gọi là "rồng" đó đột nhiên chui tọt .
Kỳ lạ là rồng thì chui đó, nhưng cô bé chẳng cảm thấy gì đặc biệt cả.
"Tô Miên Miên! Con... con dám nuốt Kim Long của trẫm?" Nhân Hoàng giật nảy , lắp bắp, tay chỉ về phía Miên Miên run rẩy thôi.
Miên Miên cũng ngơ ngác: "Trẫm cũng tại con rồng đó chui trẫm nữa... chuyện của trẫm nha. Mà thôi, trẫm về đây!"
Quà thì gom xong , ở gì cho phí thời gian?
Vừa Miên Miên định , Nhân Hoàng cuống lên: "Không! Không ! Trả Kim Long cho trẫm!"
Vừa , ông rút v.ũ k.h.í một thanh kiếm ánh sáng lưu chuyển, rõ ràng là bảo vật cấp cao.
Mắt Miên Miên lập tức sáng rực: "A! Lại là bảo bối!"
Chị Vân Sương dặn : "Đến hoàng cung thì cứ mạnh dạn gom bảo vật!" Giờ thấy thanh kiếm sáng ch.ói , Miên Miên vươn tay chỉ luôn: "Ngươi sẽ tặng quà cho trẫm đúng ? Vậy thì thanh kiếm trẫm cũng , để trẫm mang về luôn nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1454.html.]
Giọng điệu vô cùng đương nhiên khiến Nhân Hoàng suýt bật vì tức: "Con nuốt cả Kim Long của trẫm, còn đoạt luôn bảo kiếm bản mệnh của trẫm? Hừ, xem ngươi mạng mà lấy !"
DTV
Nói , ông hiệu cho bộ ám vệ xung quanh lao lên cùng , định bắt lấy Miên Miên.
Miên Miên rút kiếm, niệm một pháp quyết, chỉ trong nháy mắt, kiếm của cô bé hóa thành hàng ngàn bóng ảnh giữa trung.
Chỉ một ý niệm nhỏ, một bóng kiếm bay v.út và đ.â.m sâu tường, để một hố lớn do kiếm khí gây .
Cả đám ám vệ sợ hãi, trong lòng thầm rét run.
Ngay cả Nhân Hoàng cũng dám liều nữa.
Hàng ngàn kiếm ảnh lơ lửng giữa trung, mà Miên Miên chỉ cần nghĩ là thể điều khiển từng thanh một chính xác, nếu thật sự phát động tất cả... Cả lẫn hoàng cung chắc chắn sẽ c.h.é.m nát như rây bột!
Miên Miên, căn bản thể bắt !
Một bé gái đầy năm tuổi, sở hữu năng lực khủng khiếp như thế, ai mà tưởng tượng nổi?
Ban đầu Nhân Hoàng còn định trở mặt, vì mất Kim Long mà tức giận tay. giờ đám kiếm ảnh , ông lập tức hạ lửa giận xuống.
Kim Long mất , nhưng ông vẫn còn sống. Nếu liều mạng với Miên Miên, khi bản cũng đời chung với Kim Long luôn.
Ông đành cố nặn nụ : "Miên Miên , ông chỉ đùa thôi. Con mau thu kiếm nào. Còn thanh kiếm , là bảo vật sinh mệnh của ông, nếu lấy mất thì ông... mất nửa cái mạng đó!"
Miên Miên vốn đứa bé độc ác. Dù rõ Nhân Hoàng chẳng ý gì, nhưng bé cũng nỡ g.i.ế.c .
Bé bĩu môi, giọng non nớt mà rành mạch:
"Vậy từ giờ ngài đừng tự gọi là ông ngoại của Miên Miên nữa. Miên Miên ông ngoại. Còn nữa, lo mà bảo vệ dân của ngài , đừng lúc nào cũng rắp tâm với Miên Miên. Nếu ma tộc đến, Miên Miên sẽ giúp nhân tộc, là giúp dân chúng, chứ giúp ngài nhé!"
Nói xong, Miên Miên mở cánh cổng về yêu giới, từng thùng bảo vật cướp từ hoàng cung lượt ném .
Cô bé cúi , tất bật chuyển đồ.
lúc đó một tên ám vệ nhận lệnh âm thầm từ Nhân Hoàng, lén lao lên định ám toán Miên Miên.