Người dân trong trấn vốn quen mặt Tô Sâm Kỳ và Giang Dao, nên khi thấy những yêu quái khác đến cũng quá hoảng loạn, trái còn dần hòa hợp, hợp tác với .
Có yêu quái hỗ trợ, huyện lệnh còn bàn bạc với Miên Miên, nhờ cô chữa bệnh cho các làng lân cận.
Làng của Lưu Hỉ là nơi bùng phát đầu tiên, còn các làng khác chỉ mới bắt đầu lây lan, vẫn còn nhiều sống sót.
Miên Miên từ chối, đội yêu binh của cô cũng nhanh nhẹn.
Mọi bắt đầu từng làng từng làng chữa bệnh. Người dân trong trấn vì giúp gì , nên theo. Họ cùng đau buồn cho mất, cố gắng buông bỏ để bước tiếp.
Khi con nghỉ ngơi đầy đủ, tinh thần trở , thì sẽ bắt đầu buôn chuyện.
Chuyện lớn nhất gần đây chính là dịch bệnh bùng phát, và yêu quái đến cứu!
Ai nấy cũng bàn tán xôn xao:
"Lũ yêu quái là thế? Sao tự dưng chuyện , còn cứu tụi nữa chứ?"
"Không nữa, họ hàng xa của kể, năm ngoái yêu quái còn đ.á.n.h với hoàng đế, bảo là thống trị nhân giới đấy!"
"Gì cơ? Họ hàng kiểu gì mà còn chuyện yêu quái ? lo ăn sống qua ngày, chẳng gì mấy vụ đó luôn á!"
Lúc , ông lão nhỏ con, khéo chút chuyện về vụ Yêu Hoàng xâm lược nhân giới bỗng chuyện đầy hào hứng, kể điều ông một cách sống động.
Người qua đường thấy cũng tò mò kéo , đến đoạn Yêu Hoàng từng đ.á.n.h với các tu sĩ nhân tộc, cuối cùng một bé gái nhỏ xíu đ.á.n.h bại khiến yêu tộc rút quân, bỗng đập đùi cái "bốp": "Ơ khoan ! Người cứu mạng tụi cũng là một cô nhóc con còn gì?"
"Phải đó, đúng quá trời luôn, ân nhân của tụi đúng là một bé gái!"
"Mà xung quanh bé hình như là yêu quái, nhưng bé giống tộc hơn nha."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1446.html.]
"Nghĩ thì, nếu bé đó từng g.i.ế.c Yêu Hoàng định đ.á.n.h tụi , thì rõ ràng là về phe chúng còn gì?"
"Ơ nhưng mà thế cũng đúng nha. thấy cô bé đó thiết với yêu quái, đám yêu quái đều lời bé hết á. Có khi chỉ là thôi!"
"Mình thấy đúng đó, bé con hiền lành cực kỳ luôn!"
Mọi đang nô nức khen Miên Miên dễ thương và bụng, thì bỗng một gã đàn ông mắt tam giác vỗ bàn cái "rầm", giọng to như chuông:
" thấy tụi lừa ! Dịch bệnh đến quá kỳ lạ, mấy còn dùng hình dạng yêu quái cứu ... chừng là cố tình cho tụi mang ơn, mai mốt đ.á.n.h bắt tụi về phe chúng nó!"
Câu dứt, Lưu Hỉ tức thì đập bàn bật dậy: "Anh là ai mà dám kiểu đó hả? Lúc thoi thóp đất suýt c.h.ế.t, quên ai cứu sống chắc? Gì mà gọi là ân nhân cố tình gây dịch bệnh? Cố tình xong cứu, mấy rảnh lắm ?"
Hai bắt đầu cãi to giữa phố, xắn tay áo như đ.á.n.h thật.
Xung quanh cũng bắt đầu râm ran bàn tán.
Từ tới giờ yêu quái nào với như , chẳng lẽ gã mắt tam giác đoán trúng ? Yêu quái là để ràng buộc tụi , để lôi kéo về phe chúng nó ? Không , tụi là , theo nhân hoàng chứ!
Dù Lưu Hỉ thắng trong cuộc ẩu đả đó, nhưng lời xì xào xung quanh còn là sự cảm kích với Miên Miên nữa, khiến cảm thấy vô cùng bất bình.
Anh từng nghĩ rằng thành thị sẽ hiểu hơn một kẻ quê mùa như . Vậy mà hóa họ còn chẳng bằng .
Anh còn , cứu mạng thì ơn, mà những sang nghi ngờ ân nhân mưu đồ, đúng là ăn no quá rảnh rỗi !
Lưu Hỉ cảm thấy thể vô ơn như ? Thế là bắt đầu khắp nơi giải thích, bênh vực cho Miên Miên.
hạt giống nghi ngờ một khi gieo lòng , thể chỉ một hai câu mà nhổ bỏ . Càng , càng bàn tán hăng hơn, thậm chí còn bảo rằng mấy cái xác c.h.ế.t đó thiêu, vì đó là bằng chứng yêu tộc đang giở trò.
DTV