Thật ông tính sẵn , nếu như Miên Miên cùng cha về hoàng cung, thì yêu tộc cũng chẳng thể kiếm cớ gây chiến .
Một khi Miên Miên cung, ông trăm cách để giữ chân con bé . Hoàng cung mấy đời đều long khí bảo hộ, kể đủ trò để giam .
Nghĩ đến đây, nét mặt ông càng tỏ tội nghiệp:
"Thôi , từ nhỏ con sống với , chịu nhiều khổ cực. Con đá thì cứ đá . Nếu còn giận, cứ đá thêm vài cú nữa cũng ."
Giang Dao thể bỏ qua một cơ hội tuyệt vời như thế?
Đây là ông tự xin đá cơ mà!
Thế là cô khách khí, đá thêm liền một lúc mười cú. Dù Nhân Hoàng cũng là tu hành, chịu .
Chịu thì chịu ... nhưng cũng thương.
Vài cú đá khiến ông phun cả m.á.u tươi.
Lúc Nhân Hoàng bắt đầu nghi ngờ: tại né cú nào? Mấy ám vệ theo ? Sao ai giúp?
Thực đám ám vệ mặt, nhưng Miên Miên âm thầm tay, khiến bọn họ định tại chỗ, nhúc nhích .
Mấy cú đá , Nhân Hoàng ăn cũng chẳng oan.
Năm đó, ông chỉ vì thấy của Sâm Kỳ xinh mà bày mưu ép cưới, chơi trò "vợ chồng bình thường" một thời gian. Sau khi chán thì lặng lẽ biến mất, mặc kệ đang mang thai.
Vật đính ước giữa hai chính là miếng ngọc mà Sâm Kỳ luôn mang theo. Khi xưa từng khuyên nên tìm cha nhận tổ quy tông, nhưng chịu.
Một kẻ vứt vợ bỏ con như thì lành gì? Sâm Kỳ khinh thường ông .
DTV
Sau ông là hoàng đế, càng khinh hơn, loại thế mà cũng vua, thật là bất hạnh cho dân chúng.
Cũng vì thế, dù học hành giỏi giang, thi đỗ dễ dàng, vẫn quan, chỉ sống cuộc đời nông dân bình dị.
Giờ thấy Giang Dao đá Nhân Hoàng, Sâm Kỳ chẳng chút thương cảm, thậm chí trong lòng còn thấy sướng.
Nghĩ đến cảnh ngày xưa đến khô cả nước mắt, cũng tung một cú đá Nhân Hoàng cho hả giận.
Nhân Hoàng còn đang định nổi khùng với ông tưởng là "Giang Dao", thì ăn thêm một cú nữa... m.ô.n.g.
Lần , đá là cha của Tô Kỷ.
Lý do đơn giản: cha của Tô Kỷ là con của Yêu Hoàng, mà Yêu Hoàng thì cũng là một cha chẳng gì. Yêu Hoàng c.h.ế.t , cha Tô Kỷ chẳng còn ai để trút giận, đành xem Nhân Hoàng là " thế", đá bù thêm mấy cú cho đỡ tức!
Nhân Hoàng ôm lấy chỗ thương, đau đến rưng rưng nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1442.html.]
Ông ngước mắt, những "bắt nạt" mà nổi giận lắm, nhưng thấy gương mặt Miên Miên, ông cố nuốt xuống.
Chưa đạt mục đích, nhẫn. Nhẫn nhịn chịu nhục!
Thái độ của Nhân Hoàng qua mắt hai là Đại sư Liễu Tịch và Đạo trưởng Linh Tiêu. Cả hai đều thấy gì đó .
Linh Tiêu lặng lẽ vài chữ lòng bàn tay của Liễu Tịch:
"Nhân Hoàng gì đó đúng, đang tính chuyện gì ? Theo hiểu của , ông kiểu nhịn thế ."
Liễu Tịch cũng trả lời bằng cách :
"Ừm, bần tăng cũng thấy thế."
Linh Tiêu :
"Ông xem tụi như tồn tại ?"
Liễu Tịch gật đầu:
"Bần tăng nghĩ là ."
Cũng đúng thôi, vua thì khó tránh kiêu ngạo. Như , họ ở chiến trường thêm vài hôm để siêu độ cho các linh hồn, mà Nhân Hoàng chịu, quá quen với việc đặt lên hết thảy.
Cả ông lẫn Yêu Hoàng tiền nhiệm đều là do vua đời chọn lên, chứ hẳn là lòng dân như Miên Miên bây giờ.
Trong khi Liễu Tịch và Linh Tiêu âm thầm cảnh giác, thì Nhân Hoàng vẫn mải "diễn sâu".
Ông Miên Miên bằng vẻ mặt đáng thương, giọng nũng nịu:
"Miên Miên ngoan, ông nội đá đau quá, con đỡ ông ?"
Miên Miên lập tức từ chối:
"Không ! Miên Miên thích ông nội kiểu như !"
Cô bé từ chối thẳng thừng, hề khách sáo.
Nhân Hoàng cũng nản.
Ông tiếp tục bám theo hai gia đình, bày dáng vẻ ông cụ từ ái, thiện lắm.
Và đúng là... ông cũng lợi thật.
Miên Miên quả hổ danh là linh đồng trời sinh. Chỉ cần cạnh con bé là thể hấp thu một lượng linh khí khổng lồ. Bảo cả Liễu Tịch lẫn Linh Tiêu đều cứ bám theo Miên Miên mãi rời.