Sau khi đồ xong, lính canh quanh ông cũng lệnh lui xuống. Con đường vốn bao vây lập tức trở nên thoáng đãng, dân chúng cũng giải tán dần, ai cũng việc riêng, rảnh mà hóng chuyện cả ngày.
Nhân Hoàng trong bộ đồ thường, qua chẳng khác gì bình thường.
Dù ông cố thể hiện khí chất đế vương, Giang Dao và Tô Sâm Kỳ cũng chẳng để tâm.
Họ tiếp tục thảnh thơi dạo phố, lúc bé Tô Kỷ tò mò ghé tai hỏi nhỏ:
"Thật sự để ông theo như luôn hả?"
Miên Miên nhún vai, giọng dễ thương:
"Thêm một theo cũng chẳng . Dù còn cả hòa thượng với đạo sĩ nữa mà!"
Tô Kỷ nhíu mày:
" ông giống hai ? Cha tớ từng bảo, ông mang long khí đế vương, chính là Nhân Hoàng."
Miên Miên hì hì:
"Cha giỏi ghê! đó, lúc đ.á.n.h mới cha là con trai Nhân Hoàng đó nha! Nên... với giống ghê luôn đều ông nội hoàng đế!"
Tô Kỷ , gật gù suy nghĩ một hồi, nghiêm túc so sánh:
" với vẫn khác . Giờ là Yêu Hoàng, chỉ là Vương gia."
Miên Miên lập tức hào phóng :
"Cậu Yêu Hoàng thì nhường cho ngay bây giờ luôn! Làm Yêu Hoàng chẳng vui chút nào hết."
Tô Kỷ hoảng hốt xua tay:
"Thôi khỏi! Mình bận rộn như . Mình chỉ thích rảnh rỗi chơi thôi!"
Hai đứa nhỏ chuyện tuy thì thầm, nhưng lớn xung quanh vẫn rõ mồn một.
Lúc , Nhân Hoàng vẫn hề Miên Miên chính là Yêu Hoàng hiện tại sững sờ , mắt dán c.h.ặ.t Miên Miên, bàng hoàng đến mức quên cả phản ứng.
Ông vốn đưa Tô Miên Miên về hoàng cung, để con bé giúp tu luyện nhanh như Yêu Hoàng đời . giờ Miên Miên là Yêu Hoàng, ông còn giữ con bé kiểu gì? Giữ chẳng khác nào châm ngòi cho chiến tranh giữa và yêu?
Mà đám yêu quái ... đang nghĩ gì ? Sao để một đứa trẻ Yêu Hoàng?
Hay là... Tô Miên Miên thật đang điều khiển? Còn đám yêu quái chỉ đang lợi dụng con bé để tu luyện?
Nhân Hoàng đang mải nghĩ đông nghĩ tây, quên béng luôn việc để mắt tới Tô Sâm Kỳ và Giang Dao đang phía .
Thấy ông cứ chằm chằm Miên Miên, Giang Dao hừ lạnh một tiếng:
"Này ông già, cho ít vàng coi. Con trai ông mua trang sức tặng vợ nè."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1441.html.]
Nói xong đợi mãi thấy ai phản ứng, Giang Dao bực dùng cây quạt trong tay chọt ông một cái:
"Này ông già ! đang chuyện với ông đấy!"
Lúc Nhân Hoàng mới giật hồn:
"Hả? Con gì với... trẫm?"
Giang Dao nhướng mày:
"Ở đây gì trẫm với chả gì. Ông đang mơ giữa ban ngày hả? là tiền, ông ? Không ông bảo là đứa con trai giỏi nhất của ông ?"
Lần thì Nhân Hoàng rõ ràng .
"Sao con thể gọi trẫm... gọi cha là ông già chứ? Thật là... vô lễ!"
Ông tức điên.
Giang Dao thản nhiên:
DTV
"Ông ? Mấy nhà bình dân mà cha con hợp thì con gọi cha là 'ông già' đó. Không tin thì ông hỏi thử xem."
Vừa dứt lời, đúng lúc phía xa một thanh niên hét lên:
"Ông già, cho con ít tiền , con uống rượu!"
Ông cụ cũng hét :
"Con trai , cha hết tiền ! Đừng đ.á.n.h bạc nữa!"
Thôi khỏi điều tra, đúng là dân thường chuyện với kiểu thật.
Nhân Hoàng gượng:
"Con trai , cha... cha mang tiền theo. Hay để hôm khác con mua nha?"
"Hừ." Giang Dao bĩu môi. Thực cô cũng chỉ đang bắt chước cách chuyện của hai cha con . Lúc nãy trọn vẹn đoạn hội thoại nên giờ học theo một cách tự nhiên.
Nói cô bất ngờ đá cho Nhân Hoàng một cú.
Dù Nhân Hoàng cũng là tu luyện, theo bản năng định né tránh.
Miên Miên thấy liền tay một chiêu nhỏ khiến ông thể tránh , đành c.ắ.n răng chịu cú đá, ngã sóng soài xuống đất.
Miên Miên che miệng khúc khích, lén đập tay với Giang Dao để ăn mừng kế hoạch phối hợp hảo.
Nhân Hoàng thì sắp tức đến vỡ tim:
"Con... con thể đối xử với trẫm thế ... , với cha ? Cha thật lòng nhận con, đưa cả nhà về hoàng cung."