Suy đoán của Linh Tiêu khiến ngay cả Liễu Tịch cũng sững ngạc nhiên.
"Linh đạo trưởng nghĩ như ... thật sự khiến lạnh cả sống lưng."
Nhà sư hiền hậu như chợt nhớ điều gì, khựng một chút mới mỉm , lắc đầu tiếp: " yên tâm , Tô Miên Miên là Thiên Ma . Bần tăng chỉ dẫn dắt con bé nuôi dưỡng một tấm lòng từ ái mà thôi."
"Lòng từ ái? Tại nhất định là Tô Miên Miên?" Linh Tiêu hỏi tiếp.
Liễu Tịch đáp: "Vì Tô Miên Miên là linh đồng bẩm sinh, là đứa trẻ thiên địa sủng ái. Chỉ khi trong tim mang lòng từ bi, cô bé mới thể mang phúc lành cho chúng sinh."
Nghe hết lý do, cuối cùng Linh Tiêu cũng yên tâm hơn.
Chuyện lòng từ ái , ông cũng mà, nên ông mới lang bạt khắp nơi, xem ở chuyện bất bình thì tay can thiệp.
DTV
Chỉ cần Tô Miên Miên Thiên Ma là . Ông cứ sợ con bé sẽ trở thành Thiên Ma nên Liễu Tịch mới cảm hóa từ sớm cơ mà.
Xét từ góc độ cá nhân, Linh Tiêu thật cảm tình với Tô Miên Miên. Nếu vì thời thế và lập trường phù hợp, thậm chí ông còn nhận cô bé đồ , dạy vài chiêu kiếm pháp cho.
Có điều... tu vi của Tô Miên Miên bây giờ hình như cũng cần sư phụ nữa ?
Vậy thì chỉ cần chỉ điểm vài chiêu cũng nhỉ. Trên đời , ông từng gặp đứa trẻ nào thiên phú về kiếm thuật như , chỉ dẫn vài đường cũng xứng đáng mà.
Cuộc trò chuyện đêm khuya giữa hai ai yêu cả.
Bận rộn Yêu Hoàng, học hành triền miên khiến Miên Miên gì.
Những tấu chương và bài tập cứ như đang đè cong chiếc lưng nhỏ xíu của Miên Miên. Ban đầu còn cảm nhận rõ rệt, nhưng qua thời gian, ngày nào cũng mệt rã rời, cũng khom lưng.
May mà... còn lịch nghỉ!
mà... giáo viên "tận tâm" đến mức giao luôn bài tập chữ trong kỳ nghỉ, Miên Miên vẫn thể nghỉ ngơi trọn vẹn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1438.html.]
Cục bông nhỏ ôm cây b.út lông trong tay, còn kịp mấy chữ thì... mặt mũi bôi đầy mực thành một bông hoa lòe loẹt .
Cô bé một chút nào hết, ánh mắt đầy chán chường dần dần chuyển hướng về phía Liễu Tịch và Linh Tiêu: "Hai rảnh thật đó... Sao hai chữ hả?"
Linh Tiêu là đáp nhanh nhất: "Tại vì bọn lớn . Hồi nhỏ bọn cũng từng mà, đúng , đại sư?"
Liễu Tịch gật đầu hiền hòa: "Linh đạo trưởng đúng. Lúc bằng tuổi con, cũng bắt đầu luyện ."
"Vậy là... tất cả trẻ con đều học chữ hết ?"
Miên Miên c.ắ.n đầu b.út lông, khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm như quả khổ qua. Bé nghĩ: Mấy thứ thể tự động hiện trong đầu nhỉ? Học gì khổ chớ?
Nhìn bé con phiền não như , Liễu Tịch mỉm dịu dàng: "Học chữ sẽ chuyện xưa của , từ đó rút nhiều bài học. Thôi thì thế , và Linh Tiêu sẽ cùng con nhé."
Miên Miên lập tức mở to mắt: "Ôi! Là hai cùng Miên Miên đó nha! Không do Miên Miên bắt !"
Miệng thì , nhưng gương mặt bé xíu rõ ràng đang hét lên: "Viết chung ! Viết chung nà, hehe."
Có cùng, tâm trạng của Miên Miên khá lên hẳn.
Viết xong bài tập, bé liền rủ Tô Kỷ chơi.
Lần , hai đứa trẻ vẫn tiếp tục đưa theo cha cùng xuống Nhân giới du ngoạn. Tất nhiên, hai "cái đuôi" cũng lặng lẽ theo như thường lệ.
mà hai cái đuôi theo cũng cái lợi, chí ít hai trông danh tiếng. Dù đến tận kinh thành, cũng ai dám vô lễ tìm chuyện. Ngược , vì mặt của Liễu Tịch mà ai cũng cư xử cực kỳ cung kính với họ.
Lần Miên Miên cố tình đến kinh thành là mục đích cả. Trước đây lúc còn ở trong làng, bé một thư sinh từng thi ở kinh thành kể rằng, nơi đó vô món ngon vật lạ. Từ đó, Miên Miên cứ nhớ mãi thôi.
Lần đích đến kinh thành, Miên Miên liền... xả láng bụng để ăn cho bõ!