Nếu Liễu Tịch thật sự theo họ về yêu giới, Miên Miên cũng... sẽ cố nghĩ cách để ông c.h.ế.t.
mà... dẫn một hòa thượng yêu giới á? Không cửa !
Miên Miên bực bội trừng mắt:
"Đừng theo chúng nữa, ông hòa thượng già! Bọn chuẩn về thật !"
Liễu Tịch vẫn chắp tay, mỉm từ bi, trả lời lấy nửa câu.
Lúc , Linh Tiêu cũng đuổi đến nơi.
Nhìn thấy Liễu Tịch, ông chắp tay chào , mới mở miệng:
"Tô Miên Miên, con là tộc nhân loại đừng về yêu giới nữa."
Miên Miên ôm đầu nhăn mặt, thật sự đau đầu! Cô bé giậm chân xuống đất liên tục, dùng hết sức lực khiến mặt đất rung lên bần bật, chim muông trong rừng đồng loạt bay tán loạn, miệng kêu loạn xạ.
Giữa đám tiếng chim hỗn loạn, Miên Miên nắm tay cha , dẫn cả nhóm bay lên trung một mạch trở về yêu giới.
Cô bé nghĩ bụng: chắc hòa thượng theo nổi nữa ha?
Vừa nghĩ xong, phía vang lên hai tiếng quen thuộc:
"A di đà Phật."
"Vô lượng Thiên Tôn."
Miên Miên đầu suýt thì nghẹn họng.
Cả hai bọn họ thật sự cũng... bay yêu giới luôn ?
Miên Miên tức đến mức giậm chân : "Sao các ? Rõ ràng Miên Miên mở cổng ở trời cơ mà!"
Liễu Tịch mỉm giải thích:
"Yêu giới thể phá giới tiến nhân giới, thì ngược nhân tộc cũng cách để yêu giới. Chỉ là nhân tộc vốn mong cầu hòa bình, nên mới chủ động bước mà thôi."
Lời nhẹ nhàng khiến Vân Sương đến đón Miên Miên lập tức bật khinh khỉnh.
"Không vì nhân tộc các ít mạnh, còn yêu tộc chúng nhiều yêu quái hùng mạnh ? Vậy nên mới dám yêu giới chứ gì?"
Vân Sương hừ một tiếng, tiếp tục :
"Người tộc các mà hiếu chiến? Nếu thích đ.á.n.h thì chiến tranh giữa các nước nổ liên miên như thế?"
Liễu Tịch vẫn giữ nụ hiền từ:
"Nữ thí chủ cũng đúng. Cũng như lời bần tăng . Chính vì nhân tộc yếu thế hơn nên mới càng mong cầu hòa bình, hai cách , vốn chỉ là một ý nghĩa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1435.html.]
Lời khiến Vân Sương... nghẹn lời.
Lão hòa thượng tự nhận nhân tộc yếu thế? Thế thì nàng còn gì hơn nữa !
Chỉ đành , quỳ xuống nghênh đón:
"Cung nghênh Yêu Hoàng bệ hạ hồi cung! Bệ hạ, mai thượng triều . Trong lúc vắng mặt du ngoạn, vài bản tấu khẩn cấp cần xử lý, thỉnh bệ hạ lập tức về Dưỡng Tâm điện ạ."
Miên Miên mặt mày nhăn nhó, vặn vẹo như con sâu:
"Trời ơi. Dưỡng Tâm điện chẳng dưỡng cái tâm nào cả! Phiền c.h.ế.t mất!"
Linh Tiêu thấy đoạn đối thoại giữa Vân Sương và Miên Miên, lập tức sang hỏi Liễu Tịch với vẻ mặt choáng váng:
"Đại sư... ngài rõ chứ? Cô bé đó... cô bé đó là... yêu hoàng ư?"
Liễu Tịch gật đầu từ tốn:
" . Trên tiểu thí chủ khí chất của đế vương ."
Linh Tiêu trợn tròn mắt:
"Đại sư... ngài từ ?"
Liễu Tịch gật đầu nữa.
Ông thật sự sớm nhận Miên Miên trở thành yêu hoàng, nhưng theo cô bé để kéo về nhân giới.
Phật môn chú trọng chúng sinh bình đẳng.
Việc Miên Miên yêu hoàng, mang phúc lợi cho yêu dân dù là cũng quan trọng. Đó là công đức, là con đường thiện.
Liễu Tịch theo Miên Miên chỉ vì ... trong tương lai khi "chuyện " xảy thể cho cô bé thêm một chút dẫn dắt đúng đắn.
Linh Tiêu thở dài: "Thế thì ... cô bé đó chắc chắn về với chúng ."
Liễu Tịch ôn tồn đáp: "Tu hành ở cũng là tu hành. Dù là yêu hoàng, cũng đang bước con đường tu luyện. Đạo trưởng Linh Tiêu, xin đừng chấp tướng trạng, hãy thấu chân tâm."
Nói xong, ông thong thả bước theo Miên Miên.
Linh Tiêu quanh nhiều yêu quái đang ông chằm chằm, ánh mắt chút thiện cảm, trong đó ít kẻ thực lực cực mạnh.
Ông rùng vội vàng đuổi theo Liễu Tịch.
"Yêu hoàng bệ hạ, hai tên tu sĩ xử lý ạ?" Vân Sương hỏi đúng ngay điều Linh Tiêu lo lắng nhất.
Ông nghiêng tai lắng ... chỉ thấy Miên Miên uể oải trả lời:
"Cho họ theo trẫm , trẫm rảnh xử lý ... Lại phê tấu chương nữa , phiền c.h.ế.t ."
DTV