Nữ yêu yêu tạo phản, nữ yêu ở bên Yêu Hoàng nữa thì lẽ... họ thật sự cơ hội ở bên .
Và giờ đây...
Cơ hội để ở bên ... cuối cùng cũng đến .
Khổng Lan ngẩng đầu lên tầng mây kiếp đang cuồn cuộn bầu trời, ánh mắt lóe lên nụ như trút gánh nặng.
Khi những tia lôi điện bắt đầu lóe sáng, nhẹ nhàng với Hoàng Quý Phi:
"Vân Sương tỷ... Khổng Lan yêu tỷ từ lâu . Bây giờ cuối cùng cũng thể danh chính ngôn thuận ôm tỷ lòng... Chỉ tiếc rằng... cơ hội như , e là chẳng còn thứ hai."
Lôi kiếp đ.á.n.h xuống, cho dù họ c.h.ế.t thì cũng sẽ trọng thương, đó sẽ đám của Hắc Lăng g.i.ế.c c.h.ế.t.
"Chúng cùng c.h.ế.t bên ... cũng coi như thành tâm nguyện yêu tỷ bao năm của ."
"Vân Sương tỷ, yêu tỷ. Từ cái ngày tỷ còn ở trong tộc, yêu tỷ. Và đến bây giờ... vẫn còn yêu."
Từng lời, từng chữ chất chứa tình cảm, Khổng Lan rơi nước mắt, ánh mắt nhòe trong màn lệ.
trong làn sương lệ mờ mịt , bỗng thấy hàng mi của nữ yêu ôm trong lòng khẽ rung động, rõ ràng là dấu hiệu sắp tỉnh . Không chỉ , những dấu vết Lang Thiên bóp cổ nàng cũng đang dần yêu lực chữa lành, tan biến .
Chuyện gì ?
Rõ ràng Vân Sương tỷ vẫn còn bất động, như tắt thở...
Khổng Lan sững sờ, trong khi Vân Sương chậm rãi mở mắt.
Nàng cũng cảm nhận , bộ thương tích trong cơ thể hồi phục, thậm chí yêu lực còn mạnh mẽ hơn . Trong cơn mơ hồ, nàng thấy lời tỏ tình của Khổng Lan, nên mở mắt, giọng vẫn còn khàn khàn, nàng hỏi:
"Đứa ngốc... thể yêu một như của quá khứ chứ?"
Quá khứ, là khi nàng ôm ảo mộng về Yêu Hoàng, tự hào vì phi t.ử, coi đó là vinh quang.
Nàng từng sùng bái kẻ mạnh nhất yêu giới một cách mù quáng, từng lấy việc gả cho Yêu Hoàng niềm kiêu hãnh.
Nếu trải qua những đau khổ trong hoàng cung, thì nàng thể nhận thứ tình cảm chỉ là ảo tưởng, và dần dần chuyển hóa thành hận?
Chính Yêu Hoàng mới là khiến nàng mất đứa con, chứ những yêu nữ độc ác trong hậu cung. Chính Yêu Hoàng mới là kẻ khiến nàng đ.á.n.h mất tình yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1421.html.]
Hồi đó nàng cũng từng dùng thủ đoạn để tranh sủng, một như thế, xứng đáng Khổng Lan yêu?
"Thì chứ." Khổng Lan bướng bỉnh, giọng mang theo sự cố chấp ngây ngô năm nào: "Vân Sương tỷ là Vân Sương tỷ tuyệt vời nhất. Dù tỷ là ai, là như thế nào... Khổng Lan cũng yêu."
Lời thổ lộ một nữa vang lên, giọt nước mắt nóng hổi lăn xuống, rơi má nàng:
"Chỉ tiếc là... , còn cơ hội để thấy tỷ nữa ."
Lôi kiếp sẽ giáng xuống, và họ sẽ sống sót.
"Đồ ngốc." Vân Sương gõ nhẹ lên trán : "Quay đầu , mái cung điện kìa."
Lôi kiếp thật ... giáng xuống ! vô cùng yên ả, tiếng động!
Từng tia sét xuyên thẳng qua mái điện, đ.á.n.h bên trong, nơi Miên Miên.
Thế nhưng Miên Miên... hề hấn gì! Cô bé còn tung tăng chạy khỏi cung điện, giọng trong trẻo vang vọng:
"Chị Hoàng Quý Phi ơi! Miên Miên ! Miên Miên hấp thụ hết yêu đan của tên xa Yêu Hoàng đó. Bây giờ Miên Miên cảm thấy khỏe nha!"
Cả Tộc Khổng Tước và nhóm phi tần còn sống đều ngỡ ngàng tột độ.
Những kẻ xa dẫn đầu là Lang Thiên thì miệng cũng há hốc thể khép .
Yêu quái thì ai cũng thị lực cực . giờ phút ... bọn họ tin mắt nữa.
Làm một đứa trẻ, độ kiếp xong, ... chạy nhảy khắp nơi như thế?
Với đám yêu quái, cảnh tượng mắt thật sự quá mức khó tin, đến mức mất một lúc lâu tất cả mới hồn .
Có một tiểu yêu lẩm bẩm:
"Nè, ngươi từng trẻ con nhân tộc độ kiếp mà vẫn chạy nhảy tung tăng thế ?"
Yêu quái cạnh lắc đầu như cái trống lắc:
"Chưa nha, nhân tộc giống bọn ? Lúc độ kiếp chẳng ai cũng sợ sét đ.á.n.h c.h.ế.t ?"
"Vậy đứa nhỏ sợ? Linh đồng bẩm sinh lợi hại ?"
DTV