"Các chị xinh đừng buồn nhé! Mọi thế cơ mà, mỗi ngày đều nên vui vẻ mới đúng chứ. Có con thì , nhưng con thì các chị vẫn là chính . Con gái thì nên sống cho bản đó ạ!"
"Ối chà, Miên Miên con lời triết lý thế cơ ?" Một vị phi t.ử che miệng dịu dàng: "Cảm giác Miên Miên lớn thật đấy."
Miên Miên nghiêm túc lấy đèn dưỡng hồn , rành rọt:
"Là Miên Miên dạy đó. Trong làng một cô góa phụ, sống một thôi nhưng ngày nào cũng vui vẻ. Có chồng cô mất, con cũng mất, thì nên theo họ luôn. Miên Miên bảo là mỗi đều là một cá thể độc lập, con gái sống cho chẳng gì sai hết!"
"Mẹ con đúng là một phụ nữ đặc biệt."
DTV
Hoàng quý phi từng lén tới thế giới nhân tộc chơi, nàng hiểu rõ sự ràng buộc mà nữ nhân tộc chịu. Trong môi trường như thế mà Miên Miên vẫn dạy con gái rằng "phụ nữ là những cá thể độc lập, sống vì chính là đúng", quả thật khiến nàng khâm phục.
Nàng vỗ tay:
"Đến cả bé Miên Miên còn hiểu đạo lý , chẳng lẽ chúng hiểu ? Các tỷ , tu luyện thôi! Thực lực mới là của !"
Cả một cung điện đầy yêu nữ, liền cùng Miên Miên ánh nắng mà tu luyện.
Yêu hoàng bước tẩm cung, liền thấy cảnh tượng đó.
ông chẳng thấy lạ gì.
Hậu cung trẻ nhỏ, nữ yêu trong tộc vốn giàu tình mẫu t.ử, coi Miên Miên như sự gửi gắm tình cảm, vây quanh cưng chiều bé, cũng là điều bình thường.
Không lâu , yêu hoàng cũng tìm một chỗ, xuống tu luyện cạnh Miên Miên.
Linh khí xung quanh Miên Miên tụ nhanh. Cô bé hấp thụ một phần, phần còn dôi thì lơ lửng quanh .
Phần linh khí dư thể cơ thể Miên Miên, chẳng mấy chốc liền yêu hoàng cạnh hút hết.
Yêu hoàng bên trái, là gần Miên Miên nhất. Hoàng quý phi bên , cũng chẳng cách bao xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1397.html.]
Cảm nhận linh khí ít , Hoàng quý phi mở mắt, liếc một cái liền thấy yêu hoàng đang ở đó, môi khẽ mím xuống.
Trước nàng còn chẳng hiểu vì thấy cuộc sống nhàm chán. khi lời Miên Miên , nàng bỗng hiểu tất cả.
Phụ nữ yêu tộc vốn thể mạnh mẽ, mà các nàng, bao nhiêu tỷ tài giỏi phục vụ cho cùng một đàn ông, chẳng hề chút tự chủ độc lập nào. Nghĩ thấy thật ngốc nghếch.
Chi bằng chuyên tâm tu luyện thôi! Với truyền thống "lấy sức mạnh tôn" của yêu tộc, còn thể tự hoàng đế chơi cũng nên?
Dù gì thì ngay từ thuở sơ khai của yêu tộc, chẳng một nữ yêu đăng cơ xưng đế ?
Hiểu mấu chốt vấn đề, Hoàng quý phi liền dùng chút mánh khoé nhỏ, khéo léo chuyển hướng luồng linh khí mới mà Miên Miên hấp dẫn về phía .
Lần , đến lượt Yêu hoàng cảm thấy điều gì đó .
Ông mở mắt liếc Hoàng quý phi một cái. Cảm thấy chắc chắn nàng tranh đoạt linh khí của , ông bèn sang quan sát Miên Miên.
Lẽ nào là do linh lực mà Tô Miên Miên hấp dẫn yếu ?
Mang theo nghi hoặc trong lòng, Yêu hoàng nhắm mắt tiếp tục tu luyện. Mãi đến khi đến báo cuộc bạo loạn xảy ở một vùng yêu tộc, ông mới dậy rời khỏi tẩm điện. Trong cung trở về với vẻ yên tĩnh ban đầu.
Những ngày đó, cứ thế trôi qua trong những buổi tu luyện và vui đùa. Sinh nhật bốn tuổi của Miên Miên cũng lặng lẽ trôi qua như thế.
Thật Miên Miên cũng nhớ rõ ngày sinh của là ngày nào. trong đèn dưỡng hồn, cha của cô bé là Tô Sâm Kỳ và Giang Dao vẫn nhớ rõ ràng. Họ ôm cô bé từ trong đèn dưỡng hồn bằng linh hồn, như thể vòng tay ấm áp vẫn luôn hiện hữu.
Miên Miên chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể ngày càng dồi dào, kim đan cũng trở nên tròn trịa và sống động hơn.
Rồi một ngày, nó đột nhiên... nứt như một quả trứng!
Chuyện khiến Miên Miên hoảng hốt, cuống quýt hỏi Hoàng quý phi chuyện gì đang xảy .
Hoàng quý phi mỉm nhẹ nhàng trấn an: "Không cả, đây là dấu hiệu phá đan hóa đó."