"Tiểu , tình hình làng các ngươi thế , khuyên các ngươi hãy theo chúng về đạo quán."
Cả làng còn một ai sống sót, bình thường sẽ ở một nơi như .
Tô Sâm Kỳ còn cách nào khác, đành gật đầu đồng ý, ôm Miên Miên đạo quán.
Gia đình ba sắp xếp ở một gian phòng nhỏ phía chính điện của đạo quán.
Các đạo sĩ trong đạo quán đều , mỗi ngày đều mang cơm nước đến, thậm chí còn giúp đỡ việc vặt.
Có cha bên cạnh, Miên Miên vẫn vui vẻ. Với cô, chỉ cần cha thì ở cũng đáng sợ.
Chỉ là, ban đêm cô vẫn gặp ác mộng, trong mơ, cha với cô rằng hai bên cạnh hiện tại cha thật, mà là hồ ly giả dạng.
Liên tục gặp giấc mơ như thế khiến Miên Miên ngày càng mệt mỏi, tinh thần sa sút, chẳng còn vui vẻ như .
Thấy cô bé còn tươi , các đạo sĩ trong quán cũng buồn theo:
"Tiểu Miên Miên, con vui ?"
Thật Miên Miên chút sợ mấy đạo sĩ, cô vẫn còn nhớ, g.i.ế.c Nhị Mao chính là mặc áo giống . Nên cô chẳng dám kể về giấc mơ của , cũng dám với cha .
Thế nhưng... trẻ con thì khó mà giấu chuyện trong lòng quá lâu.
Cuối cùng, nhịn nữa, cô bé len lén chạy tới nơi ai, thì thầm với cái cây lớn:
"Cây lớn ơi cây lớn, kỳ lạ thế nhỉ? Cha cứ liên tục giấc mơ bảo rằng hai bên cạnh cha thật của Miên Miên, thật kỳ lạ..."
"Còn nữa còn nữa, các đạo sĩ cũng lạ lắm, cứ chằm chằm Miên Miên, hỏi vui, ..."
Thiệt tình, nhiều chuyện thế, mà nổi chứ?
khi hết tâm sự với cây lớn, Miên Miên thấy nhẹ lòng hơn nhiều.
Cô bé vui vẻ ngoài, , ở đằng , bóng dáng của Vô Trần T.ử lướt qua một cái.
Sau khi trút hết tâm sự, bé bánh bao Miên Miên lập tức chạy về phòng, điều đầu tiên là tìm .
"Mẹ ơi, con kể chuyện nữa."
Nghe con gái ngọt ngào nũng nịu, Giang Dao lấy cuốn sách kể chuyện hôm qua còn đang dở, tiếp tục kể cho Miên Miên .
Miên Miên cảm thấy thật dịu dàng, giống hệt như . Mẹ dịu dàng như , thể là hồ ly giả dạng chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1365.html.]
Cô bé cứ thế chằm chằm , đến mức Giang Dao cũng thấy kỳ lạ:
"Sao thế? Bé Miên của hoài ?"
Miên Miên lấy tay nhỏ che miệng, bật :
"Mẹ ơi, con mơ thấy là hồ ly biến thành đó nha!"
Vì kể chuyện với cây lớn nên giờ , cô bé thấy thoải mái hơn nhiều, chẳng thấy ngại nữa. Nói xong, cô còn giơ nắm tay mũm mĩm lên, nghiêm túc bổ sung:
"Mẹ của Miên Miên xinh dịu dàng, thể là hồ ly chứ!"
Thế nhưng xong, Miên Miên lập tức ngẩn .
Vì cô bé im, biểu cảm gì, chậm rãi hỏi :
DTV
"Nếu như giấc mơ đó là thật thì ? Nếu cha con thật sự là hồ ly thì ?"
Nếu giấc mơ là thật? Nếu cha thật sự là hồ ly?
Hai câu hỏi đó khiến Miên Miên hoảng sợ, ngây một lúc lâu mới hồn, lắc đầu liên tục, môi mím c.h.ặ.t:
"Mẹ đừng hù con... chính là mà! Làm mà là hồ ly chứ!"
Cô bé vì nghĩ như nên mới kể cho cơ mà, giờ hỏi ngược như ?
Miên Miên im lặng gì, còn Giang Dao cũng trầm mặc.
Một lúc , Giang Dao mới mỉm trở , nhẹ giọng hỏi:
"Con nghĩ... sẽ hại con ?"
Miên Miên lắc đầu, dùng ngón tay nhỏ chọc chọc mấy cái, mãi mới lí nhí đáp:
"Nếu cha thật sự là hồ ly, thì chắc cũng sẽ hại Miên Miên ... Nếu hại, thì hại từ lâu ."
"Vì đầu con vẫn còn nguyên, n.g.ự.c cũng lỗ hổng..."
Nghe , Giang Dao ngẩn .
Hai con im lặng lâu, Giang Dao chậm rãi :
"Không hại con... thì tính là hồ ly ? Trong truyện ngoài đời, hễ thấy hồ ly, đều đó là thứ xa. Con xem, trong sách , hồ ly cũng biến thành yêu nữ, hút dương khí của đàn ông hại c.h.ế.t họ."