"Có vẻ chư vị quyết định. Vậy thì, ai để con bái sư, về bên ; ai , về bên ."
Dân làng nhanh ch.óng chia hai nhóm.
Bên Giang Dao chỉ ba hộ gia đình.
Miên Miên rụt rè ngẩng đầu, xác nhận đàn ông m.ó.c t.i.m Nhị Mao , mới cẩn trọng hỏi cha:
"Cha ơi, sư phụ và t.ử là gì ?"
Tô Sâm Kỳ dịu dàng giải thích:
"Là những đứa trẻ sẽ theo các đạo trưởng rời khỏi làng, học đạo pháp."
DTV
Miên Miên , lập tức về phía những bạn thiết của .
Nếu họ theo mấy đạo sĩ hại Nhị Mao, chẳng cũng sẽ gặp nguy hiểm ?
Cô bé bấu c.h.ặ.t áo cha hơn, ánh mắt hoảng sợ:
"Cha ơi, thể cho họ ? Không cho ?"
Ngay lúc , một đạo sĩ trẻ ngay mặt họ. Hắn Miên Miên với ánh mắt sáng lên kỳ lạ khi thấy gương mặt hoảng hốt của cô bé.
Tô Sâm Kỳ nhận ngay, lập tức ôm con sát lòng, nhẹ giọng dỗ dành:
"Không , ... Miên Miên ngoan. Đạo trưởng duyên mới chọn."
Quả nhiên, tất cả trẻ con đều chọn. Nhiều đứa loại. Những đứa chọn thì xếp thành hàng lưng Vô Trần Tử.
Lúc , vị đạo sĩ trẻ từng Miên Miên mới bước lên thì thầm điều gì đó tai Vô Trần Tử.
Nghe xong, mắt Vô Trần T.ử cũng sáng lên.
Ông sải bước tới mặt Tô Sâm Kỳ, mỉm hỏi:
"Vị đài đây xưng hô thế nào?"
Tô Sâm Kỳ lạnh lùng đáp:
"Tô Sâm Kỳ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1359.html.]
"Tên đấy, tên đấy! Lúc sinh , từng ngũ hành thiếu Mộc ?"
Tô Sâm Kỳ lạnh nhạt gật đầu.
Không sai, cái tên đúng là cha đặt theo lời ngũ hành thiếu Mộc. Nghe , riêng chuyện đặt tên cũng tốn đến nửa lượng bạc.
"Đứa nhỏ nhà các ngươi, duyên với đạo pháp của , là mầm giống tu hành trời sinh đấy." Vô Trần T.ử chăm chú Miên Miên, ánh mắt đầy hài lòng: "Lão đạo mệnh định đời sẽ một đồ như . Không Tô tiểu bằng lòng dứt tình riêng, để tiểu cô nương nhà ngươi theo học đạo ?"
Nghe , Tô Sâm Kỳ ôm c.h.ặ.t lấy con gái, cân nhắc một hồi mới lên tiếng:
"Đa tạ đạo trưởng ưu ái, nhưng nhà tại hạ gia huấn: mong phú quý quyền cao, chỉ mong cả nhà sum vầy, đầm ấm. Vì thế, tại hạ thể đồng ý."
Lời từ chối khiến những dân làng bên cạnh nhất là những ai con chọn tức đến nghiến răng.
"Cái tên Tô Sâm Kỳ thật là... quý trọng cơ hội ngàn năm một thế chứ?"
"Tô gia , ngươi định để con gái đ.á.n.h mất phúc phần lớn ? Mau khuyên chồng ngươi !"
"Con bé Chiêu Đệ nhà chọn mà , con nhà họ Tô chứ?"
Sự xì xào bàn tán khiến Miên Miên sợ hãi tột cùng.
Đi , cô bé chợt nhận thì chính là đạo trưởng chọn, lẽ cũng sẽ đưa khỏi cha , tới Bích Hà Quán.
Nếu đến Bích Hà Quán, chẳng sẽ luôn ở bên kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Nhị Mao ?
"Cha ơi... Cha ơi... Miên Miên ... Miên Miên sợ lắm..."
Vừa , cô rụt rè liếc đạo trưởng tay với Nhị Mao, tới mấy .
Những ánh của Miên Miên cứ lén lút liếc về phía đạo trưởng – vài như thế lọt thẳng mắt Vô Trần Tử. Ông khẽ đầu , cũng cô bé bằng đôi mắt sâu lường , vuốt râu : "Trẻ con hiểu lợi ích của tu đạo, nhưng các vị lớn lên chắc hẳn rõ. Như bần đạo đây, 123 tuổi mà trông chỉ như ông già năm mươi, đó là nhờ đạo pháp!"
"Còn nếu các vị cảm thấy một lượng bạc là ít... mười lượng thì ?"
Mười lượng bạc!
Một con đủ khiến dân làng sửng sốt. Mười lượng bạc thể sống dư dả cả mấy năm!
Mọi ánh mắt đổ dồn Tô Sâm Kỳ, tràn đầy ganh tị.
Con cái họ chỉ nhận một lượng, con bé nhà họ Tô hẳn mười lượng. Rốt cuộc con bé đó điểm gì đặc biệt mà khiến đạo trưởng sẵn lòng trả giá cao đến ?