Anh nghiêng dựa ghế, tay chống cằm, lưng như đuôi hồ ly đang khẽ khàng đong đưa.
Miên Miên buồn bực.
Bất kỳ ai khác rằng "cha gặp nạn là chuyện " đều sẽ thấy khó chịu cả.
Cô nhóc cau mày, gì, chỉ lặng lẽ chằm chằm Tô Kỷ. Một đứa nhỏ mà vẻ mặt , dễ khiến khác nghĩ là bé đang buồn đến mức gì, đành yên như .
Tô Kỷ cũng nghĩ thế, trong lòng thầm chậc lưỡi: Trẻ con vẫn là trẻ con, thông minh đến mấy cũng chẳng ích gì.
Giống như bé , là chuyển thế của Na Tra đấy.
Là hóa của Linh Châu Tử, một trong những linh bảo của Đạo giáo, từ nhỏ bản lĩnh. cuối cùng thì ? Vẫn trở thành quân cờ, phục vụ đám ngốc trời đó thôi.
Nghĩ đến đây, Tô Kỷ tiện tay lấy quả trong đĩa trái cây bên cạnh, từ tốn cho miệng, thong thả thưởng thức.
Có vẻ như chọc giận Miên Miên, trái cây hôm nay ăn cũng ngon hơn bình thường.
Tô Kỷ uể oải duỗi lưng một cái.
"Vậy rốt cuộc mới chịu gây rối nữa?" Miên Miên bất ngờ lên tiếng.
" thể hứa với cô điều đó." Tô Kỷ đáp: "Yên tâm, điểm dừng. Sẽ gì kiểu cướp bóc mạng . khiến nhà các rối ren, loạn lạc, gà ch.ó yên thì vẫn đấy."
"Rối ren? Anh... độc ác quá mất!" Miên Miên tròn mắt: "Bạch Bạch với Đại Hoàng Tiểu Hoàng đắc tội gì chứ? Oan đầu, nợ chủ, báo thù thì tìm Giang T.ử Nha , hại Bạch Bạch với hai em Hoàng nhà em?"
Tô Kỷ cạn lời: " 'gà ch.ó yên' là lũ gà với ch.ó nhà cô ."
Anh kiên nhẫn giải thích nghĩa bóng của câu đó, trong lòng càng lúc càng xem thường bọn nhóc con.
Ai ngờ, khi giảng giải xong, Miên Miên tít mắt: "Vừa em chỉ là trêu thôi! Sao em câu đó nghĩa là gì chứ?"
Thật , đây mới là điều khiến cô thấy phiền nhất.
Gia đạo bất an đúng là một lời nguyền độc địa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1350.html.]
Một gia đình hạnh phúc là nơi đều sống yên vui, thoải mái. Thời xưa,"gia đạo" còn bao gồm cả gia nhân trong nhà. Còn thời nay, thì bao gồm tất cả những trong trang viên nhà họ Tô, nhân viên công ty của cháu trai cả Tô Trần Cẩn, cả gia đình Tô Trần Dực, nhân viên bệnh viện của Tô Trần Vũ...
Phạm vi rộng thế cơ mà.
Miên Miên cũng chẳng nghĩ thể phân hàng triệu bản để bảo vệ tất cả . Một khi bảo vệ kịp, Tô Kỷ chỉ cần ló mặt, dùng chút tiểu xảo gây rối vài , cô thể can thiệp.
Nghĩ tới chuyện mỗi ngày chạy khắp nơi lo chuyện lớn nhỏ, Miên Miên thấy mệt mỏi vô cùng.
Hay là... là cứ theo lời chú Huyền Vũ, bắt Tô Kỷ nhốt luôn cho xong?
Miên Miên hỏi: "Anh thật sự bạn với em ?"
Tô Kỷ gật đầu cái rụp: "Không đời nào, tuyệt đối thể."
" nếu chúng thử bạn, khi phát hiện đối phương giống như tưởng ? Có khi chúng sẽ thành bạn , và cũng hiểu rằng trả thù thì nên tìm Giang T.ử Nha, nên tìm đến Miên Miên." Cô bé vẫn cố gắng thuyết phục thêm nữa.
Tô Kỷ vẫn nheo mắt, nở nụ : "Không đời nào, tuyệt đối thể."
DTV
"Vậy thì đ.á.n.h cược !" Miên Miên bỗng mắt sáng lên: "Anh nghĩ là thể, nhưng em nghĩ là thể. Vậy cá cược! Nếu thắng, em để tùy ý xử trí. Còn nếu thua, từ nay xem em là kẻ địch nữa."
Tô Kỷ gõ nhẹ ngón tay lên tay ghế, vẻ hứng thú: "Vậy cô cược kiểu gì?"
Miên Miên lấy bức "Sơn Hà Xã Tắc Đồ" .
"Anh bảo vật ? Trong thế giới nhỏ đó."
"Biết chứ." Tô Kỷ gật đầu.
Là thượng cổ thần khí, đương nhiên Tô Kỷ rõ "Sơn Hà Xã Tắc Đồ".
Không những , còn... ghét nó.
Vì bảo vật vốn truyền từ tay Nữ Oa. Ngoài dòng họ Giang, cũng ghét Nữ Oa.
"Chúng cùng thế giới nhỏ trong , biến thành mới. Sau đó hai cùng sinh hoạt, nếu trong đó với em trở thành bạn bè, thì gây rối nữa. Còn nếu mà vẫn là kẻ địch, thì em để quyền xử lý, ?"