"Anh cả, em nhớ hình như chủ tịch Hiệp hội Y học Long quốc ưa nhà lắm, hồi khi Năm đau lưng, đến đó xoa bóp thì ông lão họ Ôn cứ kiểu khinh khỉnh."
Tô Trần Cẩn: "Ừ, đúng thế."
Tô Trần Phi tiếp tục: "Lần bà cô nhỏ thi, nếu ông lão họ Ôn gây khó dễ thì ? Ông là bảo thủ lắm."
Tô Trần Cẩn chỉ một câu an ủi: "Tin bà cô nhỏ . Dù ông nhỏ nhen đến , về y thuật thì vẫn thẳng thắn, gì là ."
Trong lòng Tô Trần Phi lẩm bẩm: "Anh cả thật thà, còn giúp khác hộ, liệu tiếp sức cho ?"
Dù mấy trong nhà lo lắng thế nào, kỳ thi của Miên Miên cũng tới .
Cô thông báo thi tại Hiệp hội Y học Long quốc.
Kỳ thi bắt đầu lúc 9 giờ sáng, cháu trai lớn và vợ cháu trai cùng cô.
Khi đến cổng Hiệp hội, xe dừng , xuống.
Miên Miên ngẩng đầu lên, thấy hai ông lão cổng. Một mập, một gầy.
Người mập quen mặt, nhiều công đức vì cứu chữa nhiều .
Người gầy thì quấn quanh một lớp âm khí nhè nhẹ, lớp âm khí đó đang hút dần công đức của ông .
Nếu tiếp tục thế , ông lão sẽ nguy hiểm tới tính mạng.
"À, đây chẳng ông lão nhà họ Tô ? Lâu gặp, ngờ hôm nay ông cũng đến Hiệp hội y học." Khi Miên Miên đang quan sát ông lão gầy, ông liền với giọng mỉa mai rõ ràng:
"Hiệp hội thông báo thi chứng chỉ hành nghề y giới hạn tuổi tác, nhằm tìm nhiều nhân tài hơn. Ai ngờ hôm nay đứa trẻ bốn tuổi đến đây dự thi?"
"Nhóc con, con là con của thiếu gia nào nhà họ Tô thế? Con y học Long quốc là gì ?"
Ông cụ Tô xong câu đầy mỉa mai liền nghiêm mặt: "Ôn Đại Giang, ông tôn trọng cô nhỏ nhà ."
Ôn Đại Giang sững : "Cô nhỏ? Cô nhỏ nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1312.html.]
Câu khiến vệ sĩ nhà họ Tô khỏi liếc Ôn Đại Giang thêm mấy .
Họ luôn nghĩ bà cô nhỏ giờ nổi tiếng khắp Bắc Thành, còn ?
Chủ tịch Hiệp hội y học Long quốc Ôn Đại Giang thường gì ?
Nếu Ôn Đại Giang câu hỏi chắc chắn sẽ đáp: " là ông già bận rộn, chuyên dưỡng sinh, chứ như các ông ngày ngày những việc vô bổ."
ông câu hỏi, chỉ cau mày ông cụ Tô, đợi ông giải thích.
Ông cụ Tô lạnh lùng: "Thế mà ông tự xưng là gia đình học thức mà kính trọng lớn ? Tô Lâm Sinh là dối ? Đây chính là bà cô nhỏ nhà , thật như đếm."
Hôm nay là ngày thi, bà cụ Tô nghĩ nên cho cô bé mặc trang phục đỏ rực rỡ cho vui, nên cho Miên Miên mặc váy liền đỏ kiểu Long Quốc.
DTV
Chiếc váy liền màu đỏ mặc lên Miên Miên, khiến cô bé trông càng giống một cô b.úp bê sứ nhỏ xinh, đoan trang đáng yêu.
Lúc cô đang ngẩng đầu chăm chú Ôn Đại Giang.
Ôn Đại Giang cũng xuống Miên Miên, vẻ mặt sửng sốt: "Nhóc con, thật sự con là cô nhỏ của Tô Lâm Sinh ?"
Miên Miên gật đầu: " ạ, Miên Miên chính là cô nhỏ của Tô Lâm Sinh, thật như đếm ạ."
Ôn Đại Giang ngờ vực: "Thế giới còn chuyện như ? Trước giờ ông sinh cô nhỏ chứ?"
Miên Miên thẳng: "Ông tin là vì ông quá thiển cận, bảo thủ chịu tiến bộ."
Câu khiến ông cụ Tô Lâm Sinh và bà cụ Tô cũng ngẩn .
Cô nhỏ nhà họ Tô vốn luôn là đứa trẻ lễ phép và dễ thương, hôm nay gặp Ôn Đại Giang mạnh miệng thế?
Ôn Đại Giang lời châm biếm của cô bé mất mặt, ông lưng, khoanh tay, lạnh lùng hừ một tiếng: "Con là cô nhỏ thì , hôm nay con đến thi. Kỳ thi của Hiệp hội Y học chỉ dựa quan hệ mà qua , cần thực lực. Con còn nhỏ như , chắc cũng chẳng cây t.h.u.ố.c nào ."
"Miên Miên thực lực thật mà." Cô bé tự tin vỗ n.g.ự.c, ngẩng cao đầu nghiêm túc: "Ông tin, đ.á.n.h cược một ván với Miên Miên nhé?"
Ôn Đại Giang mặt biến sắc.