Cuốn sổ ly hôn màu xanh cũ kỹ, chỉ thôi cũng từ nhiều năm .
Chủ nhà tò mò bước tới gần thử chứng minh thư, khi thấy khuôn mặt trẻ hơn trong tấm hình của sofa, ông chợt thì thầm:
"Người quen quen, hình như gặp ở đó thì ."
"Miên Miên sẽ giúp chú nhớ nha." Miên Miên dùng ngón tay nhỏ nhắn vô hình tung một tấm "bùa hồi ức" bay về phía chủ nhà.
Chủ nhà đột nhiên tỉnh táo hẳn lên, từ từ nhớ những ký ức liên quan tới gương mặt trong chứng minh thư.
"A, nhớ , nhớ !" Chủ nhà vui mừng lớn: "Đó là chuyện của hai mươi lăm năm , lúc nhà xây dựng căn nhà , thuê một công nhân đến phụ giúp. Người lúc đó thiếu mất một ngón tay từ khi sinh , nên mới ấn tượng sâu sắc như ."
Ngày đó khi xây nhà, cũng nhiều công ty trang trí nội thất để lựa chọn như bây giờ, hầu hết đều xây dựng kiểu bình dân.
Gia đình chủ nhà lúc đó thuê một đội xây dựng nổi tiếng ở địa phương, nhưng nhiều lao động từ xa đến, đàn ông bốn ngón cũng từ nơi khác đến, chuyện mang đậm chất địa phương.
Khi ngôi nhà đang thi công một nửa, đột nhiên xin nghỉ phép về quê ba, bốn ngày đó mới tiếp.
DTV
"Anh là phụ trách trộn xi măng đó." Chủ nhà tiếp: "Sau khi nhà xây xong, cha công nhân bốn ngón khi thành công việc thì liền nghỉ việc luôn."
[Theo kinh nghiệm xem phim trinh thám lâu năm của , xin nghỉ đột ngột về quê như chắc chắn là g.i.ế.c !]
[Trời ơi, trộn xi măng á? Mà còn thuê nhà ngay sát bên cạnh nữa chứ... bỗng nhiên dự cảm chẳng lành . ]
Thấy khán giả livestream đoán đúng chân tướng, Miên Miên cũng lập tức khẳng định:
" đó nha, sự thật chính là như . Trong mấy ngày xin nghỉ phép , về quê chính là để g.i.ế.c đấy, và g.i.ế.c là vợ của !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1271.html.]
Khi Miên Miên định kể chi tiết hơn, thì từ trong phòng đột nhiên vang lên một giọng khàn đặc, già nua của đàn ông :
" ! g.i.ế.c cô , g.i.ế.c c.h.ế.t vợ đó!"
Ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đàn ông sofa. Không từ lúc nào tỉnh , đưa mắt quan sát một vòng, đó cất lên một nụ méo mó.
" cực khổ lên thành phố kiếm sống, còn cô thì ở nhà ngoại tình, trong làng phát hiện mới gọi về." Người đàn ông tiếp: " hỏi cô tại như , nhưng cô đáp lời. tức giận, đ.á.n.h cô một trận, ai ngờ cô nổi điên đòi ly hôn với ."
"Làm hận cô chứ? mong chờ kiếm tiền lớn, sinh thêm vài đứa con với cô !"
Vợ ngoại tình, thử hỏi bao nhiêu đàn ông chịu nổi đây? Đó chẳng khác gì đội một cái mũ xanh lên đầu, đến cũng chỉ trỏ lưng. Dù ly hôn, quen về gặp vẫn sẽ xì xầm lưng: "Thằng từng vợ cắm sừng, đúng là đồ rùa xanh!"
Sự nhục nhã và tức giận khiến đàn ông nảy sinh ý định bắt vợ trả giá.
Hắn vờ chấp nhận sự thật, cùng vợ giấy ly hôn. Khi nhận giấy ly hôn xong, đường trở về làng ngang qua một khu rừng vắng, lặng lẽ g.i.ế.c c.h.ế.t vợ .
Ngày đó, việc quản lý v.ũ k.h.í còn nghiêm ngặt như bây giờ.
G.i.ế.c xong, dùng một con d.a.o mổ lợn sắc bén để p.h.â.n x.á.c, cắt thịt bỏ từng túi nilon, dùng axit sunfuric để tan chảy bộ xương cốt.
Phần thịt và đất hòa tan đó đều bỏ vali đem theo bên .
" hận cô ! cô yên nghỉ đất! cô mãi mãi thể siêu sinh!" Người đàn ông đến đây, răng nghiến c.h.ặ.t ken két: "Đêm hôm đó, mang theo phần t.h.i t.h.ể còn trở đây trộn chung với xi măng, quét lên tường của căn nhà !"
Nghe xong những lời thú tội của đàn ông, hai viên cảnh sát tại hiện trường và cả khán giả đang xem livestream đều cảm thấy lạnh gáy.