Lời của Miên Miên khiến khán giả trong phòng livestream choáng váng tập thể.
Người thường như họ, từ nhỏ học hành thi cử liên tục. Cứ tưởng lớn lên thì hết kiểm tra, ai dè dù tu đạo thì vẫn qua vòng xét duyệt gắt gao.
Một loại chứng chỉ phổ thông thì còn thể cố gắng học để thi, nhưng biên chế, cái "nồi cơm sắt" chính hiệu thì đúng là cửa ải trùng trùng.
Biên chế chính thức còn đòi hỏi cả xét duyệt lý lịch ba đời, xem tiền án tiền sự gì nữa cơ...
[ cứ tưởng nếu căn tu hành thì sẽ thành thiên tài sáng giá của Cục Quản lý Siêu nhiên cơ chứ... ai ngờ, tu sĩ cũng ... thi tuyển ?]
DTV
[Haha phía tưởng đang sống trong tiểu thuyết , còn thiên tài nổi như cồn nữa. Thôi cứ chăm ruộng nhà thôi, ông cao to nào gánh trời sập thì quá . ]
[Thôi bỏ , bình thường an phận cho lành, tui sợ tu hành cũng học thuộc lòng nữa... ]
"Phải học thuộc là đúng á." Miên Miên gật gù, đồng tình với bình luận của : "Dù đạo trưởng Thanh Hư cũng bận lắm, còn điều xử lý các đơn thư từ dân chúng nữa mà."
Lúc , Liên Hoa thấy đều thu hút bởi đề tài "biên chế Cục Quản lý Siêu nhiên" thì bắt đầu sốt ruột:
"Bà cô nhỏ ơi, đừng lạc đề nữa mà... chuyện của chị tính ạ? Chị định tặng quà ... À mà, là cái giả chị tặng quà đúng ? Chẳng lẽ cô chính là... nữ quỷ ở trường chị ư?"
Miên Miên vội trấn an:
"Không . Chuyện của chị, Miên Miên sẽ giúp ngay đây. Chị cứ về trường , lát nữa Miên Miên sẽ đến gặp chị!"
"Ơ... bà cô nhỏ đến gặp chị hả? chị ở tận thành Nam..."
Liên Hoa còn kịp hết câu, thì khán giả trong livestream nhanh miệng đáp :
[Chuyện của bà cô nhỏ thì khỏi lo. Bà cô bảo em đến trường thì em cứ !]
Liên Hoa thế thì thêm gì nữa. Cầm điện thoại ngoài, gọi taxi về trường.
Khi đến nơi, trường học vắng tanh.
Liên Hoa cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi bác bảo vệ:
"Chú ơi, trường ít thế ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1255.html.]
Bác bảo vệ cũng mặt mày xám ngoét, thở dài:
"Còn nữa? Trường sắp thành nhà ma đến nơi ... Gọi bao tới mà chả ai giúp . còn định xin nghỉ luôn đây."
Liên Hoa ngạc nhiên tột độ:
"Ơ... chẳng hiệu trưởng bảo là mời đến giúp ?"
Bác bảo vệ Liên Hoa thêm vài thở dài:
"Nhà trường bảo là mời đến hỗ trợ, nhưng yêu cầu học sinh ký cam kết bảo mật, tiết lộ chuyện trong trường ma. Cháu xin nghỉ mà về , chắc cũng sẽ ký cái cam kết đó thôi."
Hiệu trưởng thực sự dốc nhiều tâm sức vì danh tiếng của trường.
Chỉ tiếc là... vẻ mấy hiệu quả.
Liên Hoa đối diện với camera, cũng hổ:
"Hiệu trưởng to chuyện, mà chị mời cả bà cô nhỏ đến giúp. Có bà cô nhỏ đúng ?"
Cô còn đang về chuyện ma quái trong trường, thế mà khán giả bắt đầu lạc đề.
[Lạ ghê nha, cùng một gương mặt mà, cái "giả Liên Hoa" lúc nãy thì chê , còn "chính chủ" chỉ thấy ngây thơ kiểu sinh viên đại học thôi... ]
[Khí chất là quan trọng đó, thiếu khí chất thì xinh mấy cũng tụt hạng nha. ]
[Mọi ơi, đừng bàn chuyện ngoại hình của " hữu duyên" nữa, lo tập trung vô tình hình trong trường nào. ]
"Không , chị là giải quyết vấn đề nên mới trúng thưởng mà, đừng lo nhé." Miên Miên nhẹ nhàng an ủi " hữu duyên", bảo cô camera về phía trường học.
Vừa chuyển góc máy, Miên Miên lập tức trợn tròn mắt, miệng há thành hình chữ "O":
Trời ơi, nghiêm trọng nha! Cả ngôi trường oán khí bao trùm luôn đó! Ban ngày mà oán khí vẫn thể ngưng tụ thành hình, chạy loạn khắp nơi trong và ngoài dãy nhà học.
Nguyên nhân thì... phần nhiều là do địa thế nơi đây. Trường núi, hai bên là cao ốc, lòng đất từng là hang ổ của sơn tặc hàng trăm năm . Khi quan binh đến truy quét, đôi bên đ.á.n.h đến mức m.á.u đổ đầu rơi.