Khi ký ức của họ, Miên Miên tiện thể truyền luôn cả ngôn ngữ cho hai cá. Thế là họ cũng giống Sói Nhỏ Seth, trong tích tắc học luôn.
Có điều... Miên Miên chỉ mới dạy họ chuyện, chứ dạy cách mặc đồ.
Để giúp họ mặc đồ, cô lấy thêm một bộ đồ và mặc thử lên . Nhờ mà hai cá mới từ từ học theo và mặc đúng cách.
Miên Miên thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ đầu họ, khúc khích:
"Miên Miên còn nhỏ xíu , . Hai gọi tên Miên Miên là nha."
Hai cá nghiêng đầu, ánh mắt ngây ngô, hình như hiểu lắm điều cô .
Miên Miên chớp chớp đôi mắt.
Hai cá cũng giống như Tiểu Bạch Long , tộc của họ hình như khí đen tàn sát hết. Họ cứ lẩn trốn trong biển cả, từng lưu lạc đến cả vùng biển nước ngoài và suýt nữa bắt "nàng tiên cá".
Từ nhỏ sống trong cảnh chạy trốn, giờ cần bảo vệ, thế nên mới gọi suốt, thật sự thể trách .
"Thôi , Miên Miên đành tạm thời của hai ." Cô khẽ thở dài, liếc những chú cá khác."Giờ xem mấy bé khác một chút nha, hai đứa ở đây xem thử thích ngôi nhà mới nhé."
Hai cá theo Miên Miên đang bơi xa dần, chiếc đuôi xanh và trắng của cô nhẹ nhàng vẫy nước như dải lụa mềm mại. Biểu cảm ngây thơ bỗng chốc biến thành tức giận, cả hai bắt đầu kéo phăng bộ đồ đang mặc ...
DTV
Màn đổi nét mặt đó, khiến Lục Lục cũng thán phục!
Lục Lục vốn định nhắc nhở Miên Miên rằng hai cá hình như ngoan ngoãn như vẻ ngoài , nhưng còn kịp , Miên Miên , chằm chằm hai cá thở dài:
"Không mặc đồ nha! Thủy cung của Miên Miên là để cho tới tham quan đó, hai mặc đồ sẽ chú cảnh sát bắt đó!"
Không mặc đồ... là lưu manh đó nha!
Hai cá thấy Miên Miên giận, liền cúi đầu xuống, mãi một lúc mới nhỏ giọng : "Quần áo... quần áo."
Làn da trắng như tuyết, khuôn mặt đến động lòng , hai chiếc đuôi cá quấn lấy , họ đột ngột bắt đầu nhảy múa.
Vừa múa, từ miệng họ phun từng sợi tơ lấp lánh, ánh sáng lấp lánh óng ánh khiến thể rời mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1210.html.]
Có tơ , tay hai cá cũng ngơi nghỉ, xoay vài vòng, họ biến những sợi tơ thành những tấm vải màu y hệt nước biển.
"Là Giao Tiêu! Giao Tiêu thật kìa!"
Miên Miên kinh ngạc thốt lên.
Giao Tiêu là loại vải chỉ cá mới từ nước biển, nhẹ như khí, chống nước. Thời xưa, nhiều vị vua từng coi Giao Tiêu là báu vật vô giá, khao khát bằng giá.
cá luôn sống ẩn trong đại dương mênh m.ô.n.g, khó tìm họ.
Thấy Miên Miên vui như , hai cá cũng phấn khởi theo. Những ngón tay thon dài khéo léo lướt qua lướt , chẳng mấy chốc may xong hai bộ quần áo bằng Giao Tiêu.
Kiểu dáng giống hệt áo thun tay ngắn mà Miên Miên đưa lúc , chỉ là chất liệu thì lấp lánh sóng nước, càng thêm bắt mắt.
Hai cá liền cởi bộ đồ cũ , mặc bộ quần áo mới do chính tay , vui vẻ nhảy múa quanh Miên Miên, xoay vòng vòng như hai đứa trẻ.
Miên Miên tươi rạng rỡ: "Hai giỏi quá mất! À đúng , vẫn đặt tên cho hai nữa!"
Cô hai cá đang quấn quýt quanh , ánh mắt sáng lên, đưa tay chỉ cá nam bên trái: "Bạn tên là Tả Tả nhé!"
Rồi sang cá nữ bên : "Còn bạn là Hữu Hữu!"
***ps: má cái cách đặt tên
Đặt tên xong, Miên Miên liền chào hỏi các bạn cá khác, hỏi han chúng xem quen với nước biển ở đây , cảm thấy thoải mái . Sau đó cô vẫy tay gọi Tiểu Bạch Long bên ngoài .
Ban đầu Tiểu Bạch Long còn chút tủi vì thấy Miên Miên thêm bạn mới, nhưng cô gọi tên, nét mặt liền bừng sáng vui vẻ.
Cậu lập tức hóa về bản thể rồng trắng, nhảy ùm xuống nước.
"Đây là... ừm... chú Rồng Trắng nha! Sau hai cũng lời , sống thật ở đây đó!"
Mấy bạn cá nhỏ giờ đều mở linh trí, khác hẳn với những chú cá bình thường .