Nước mắt bắt đầu dâng lên nơi khóe mắt thì từ bên cạnh, giọng khô khan của Doanh Phương vang lên: "Xin nhé, thấy hai chuyện . Vậy là con khỉ đó bế Miên Miên ?"
"Tớ là, nó là hậu của Tôn Ngộ Không đó."
"... Em gái, Tiểu Bạch, tụi luyện công tiếp thôi."
Nếu , tu luyện thì... áp lực quá lớn.
Một chú khỉ mới đến, mà thể lặng lẽ bế Miên Miên ngay lúc bọn họ còn đang tranh giành . Sau bọn họ còn cơ hội tranh gì nữa chứ?
Tiểu Tiểu điều khiển Kim Cô Bổng, bay đến cửa phòng Miên Miên thì gặp ngay cô hầu gái của nhà họ Tô.
Cô hầu sững sờ: "Á... á... cái ... xin chào, thưa Ngài Khỉ!"
Cảnh tượng chú khỉ nhỏ cây gậy khổng lồ, hai tay vẫn vững vàng đỡ cô bé đang say ngủ với cô hầu mà đúng là cú sốc thị giác quá lớn.
nhớ cũng từng gặp qua long tộc , cô hầu lấy bình tĩnh, nghiêm túc : "Bà cô nhỏ đang ngủ say, cảm ơn Ngài đưa cô về."
Nói xong, cô còn cúi đầu thành kính.
Tiểu Tiểu cũng bắt chước cô hầu cúi đầu đáp lễ, nở nụ nghịch ngợm chỉ về phía cửa phòng.
Cô hầu lập tức mở cửa, đưa Tiểu Tiểu và Miên Miên trong.
Vào đến phòng, Tiểu Tiểu điều khiển pháp thuật từ từ đưa Miên Miên hạ xuống giường. Thật vốn bế trực tiếp, mà dùng phép dịch chuyển đất trời khiến cơ thể Miên Miên lơ lửng bay theo.
Khi Miên Miên chạm xuống giường, may mà cô bé hề tỉnh giấc, vẫn ôm gối ngủ ngon lành.
Tiểu Tiểu xoay , Kim Cô Bổng chắp tay cúi chào cô hầu. Hai bàn tay nhỏ xíu chồng lên , dáng điệu cúi dễ thương đến mức bùng nổ.
Cô hầu sự đáng yêu cho "tan chảy", trong lòng nghĩ: Nếu đây thật sự là chuyển thế của Tề Thiên Đại Thánh, thì quả là vinh dự to lớn.
Cô cũng nghiêm túc đáp lễ Tiểu Tiểu, đó tới bên giường, nhẹ nhàng chỉnh tư thế ngủ cho Miên Miên thêm thoải mái.
Miên Miên vẫn say sưa ngủ, bởi lúc ... cô đang mơ. Cô mơ thấy cha .
Trong giấc mơ của Miên Miên, cô đang cùng cha chơi đu .
Cha đẩy đu, ôm cô , mỗi đẩy là bay lên thật cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1171.html.]
Chiếc xích đu đặt ngay mép vách núi, mỗi đu v.út lên là thể thấy rõ mây trời cuộn tròn biến hóa, cảnh tượng đến ngỡ ngàng. Có khi là sáng sớm, mặt trời ló rạng, chỉ cách những tầng mây vài sải tay.
"Hihi! Cha đẩy cao hơn nữa ạ!"
Miên Miên vui vẻ .
Nghe , chiếc xích đu càng đẩy cao hơn.
DTV
Miên Miên giòn tan, tiếng lan vọng khắp sườn núi.
Đang vui, bỗng nhiên mặt trời trời bao phủ bởi tầng tầng mây đen dày đặc. Ánh sáng tắt lịm, cả thung lũng chìm bóng tối mịt mùng.
Cha biến mất. Trên chiếc đu giờ chỉ còn cô bé lẻ loi.
Không từ , phía ai đó đẩy mạnh cô thêm một nữa, khiến cơ thể cô rơi thẳng xuống đáy vực sâu thăm thẳm.
Miên Miên vội triệu hồi phi kiếm, định dùng pháp thuật, bùa chú nhưng chẳng gì xuất hiện cả.
Cô cứ thế rơi mãi, cho đến khi va chạm mạnh với mặt đất, nát vụn .
Điều lạ lùng là, lẽ vỡ nát như thế thì đau đớn, mà Miên Miên chỉ cảm thấy duy nhất tim nhói buốt.
Giấc mộng bỗng chốc hóa thành ác mộng kinh hoàng, Miên Miên giật mở mắt, sờ lên trán quả nhiên ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cô bật chiếc đèn ngủ màu hồng đầu giường, mò lấy chiếc bình nước bên cạnh, tu ừng ực mấy ngụm lớn.
Ông bà cụ Tô thấy động tĩnh, liền tỉnh dậy, dịu dàng hỏi:
"Cô nhỏ, cô nhỏ thức dậy ?"
Miên Miên uống xong nước, đáp bằng giọng non nớt:
"Cháu dâu ơi, tại Miên Miên khát nước thôi ạ."
Bà cụ Tô tin lý do đó, bà lấy khăn tay ở đầu giường lau mồ hôi trán Miên Miên, trong lòng xót xa vô cùng, nhưng vẫn dịu dàng : "Vậy cô nhỏ uống thêm ? Cháu dâu lấy cho cô nhỏ thêm chút nước nữa nhé."
Miên Miên lắc đầu, ngoan ngoãn trong lòng bà cụ Tô.
"Cháu dâu nhớ Miên Miên quá nên qua đây ngủ cùng, đúng ?"