Miên Miên gốc lựu giảng, ngẩng đầu ngắm trời, len lén mấy bạn nhỏ, nhẹ nhàng xoay , lặng lẽ lấy chiếc lọ sứ nhỏ trong túi xách.
Mỗi ngày cô đều một chút, nhưng mỗi mở chỉ thấy mực nước dâng lên tí ti, khiến cô sốt ruột lắm.
Nên cô cố tình để thật lâu , để quên , mới mở xem. Lần là gần ba tuần !
Cô kẹp chiếc lọ sứ trong tay, đưa miệng lọ áp mắt trái, nín thở trong.
Lập tức, cô thấy bên trong một nửa lọ nước trong vắt!
Đã đầy một nửa !
Miên Miên vô cùng kinh ngạc.
Nhiều như ?
Vậy chẳng cô sắp thành công ? Chẳng cha sắp tỉnh ư? tại nhanh như chứ? Lần vẫn chỉ phủ một lớp mỏng đáy thôi mà!
DTV
Miên Miên nhất thời nghĩ nguyên nhân.
Cô vuốt ve chiếc lọ sứ nhỏ, ngẩng đầu cây lựu mặt, khóe miệng nở nụ ngốc nghếch, ngọt ngào.
Trong cây lựu, Vạn Giai cảm nhận niềm vui lan tỏa từ Miên Miên, nhớ những lời con trai kể, bà nhịn cất tiếng, vui mừng cho Miên Miên.
"Bà cô nhỏ, gần đây tích lũy công đức nhanh ?"
Miên Miên cất chiếc lọ sứ , thành thật đáp: "Dạ... đúng là nhanh chút ạ, nhanh đến mức Miên Miên cũng thấy kỳ lạ, tại luôn."
Giọng Vạn Giai dịu dàng: "Chắc chắn là vì Bà cô nhỏ luôn cố gắng hết để giúp đỡ đó. Dù vất vả như nhưng Bà cô nhỏ cũng nhớ chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn nha. đó cô thương nặng, sức khỏe là vốn liếng quan trọng nhất mà."
"Vâng ." Miên Miên khẽ xoa n.g.ự.c: "Vết thương lành hết , Miên Miên khỏe mà, sẽ ạ."
Thấy giọng điệu của Miên Miên phần xem nhẹ, Vạn Giai càng thêm xót xa.
Dù cơ thể khỏe đến thì việc từng đ.â.m thủng một lỗ vẫn là chuyện kinh khủng. Con trai bà từng khi kể cho bà , tự trách vô dụng, giúp gì cho Miên Miên.
Những từng nhận ân huệ từ cô bé đều hiểu rõ: Bà cô nhỏ cứu bọn họ là xuất phát từ chân tâm, chứ đơn thuần chỉ để tích lũy công đức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1170.html.]
Chính vì thế càng trách bản chẳng thể báo đáp tấm chân tình của Bà cô nhỏ.
"Hay để hát cho cô nhé?" Vạn Giai bỗng lên tiếng: "Trong ký ức của vẫn còn lưu giữ nhiều bài dân ca cổ."
Miên Miên từng Vạn Giai hát bao giờ.
Cô gật đầu, tựa lưng cây lựu, lắng những điệu dân ca mang đậm phong vị Giang Nam vang lên từ linh hồn Vạn Giai.
Nghe một lúc, Miên Miên dần dần .
Những đang học phép thuật như Liễu An thấy cô bé kẹo bông nhỏ ngủ ngon lành gốc cây, liền cố ý phát tiếng động. ... ai sẽ là bế Miên Miên về phòng đây? Đám nhỏ lặng lẽ mở màn một trận "đại chiến giành ".
Đang đ.á.n.h hăng say, đầu thì... Miên Miên biến mất !
Tiểu Bạch Long ấm ức: "Á... Miên Miên ? Ai lén bế Miên Miên ?"
Doanh Phương và Doanh Diễm liếc : "Không ."
Tiểu Bạch ngửi ngửi mùi còn lưu mặt đất, nhanh ch.óng nhận thủ phạm, tức tối lao như bay.
Liễu An trầm ngâm một lúc áp tay lên cây, hỏi .
Giọng của Vạn Giai vang lên, vẫn dịu dàng như : "Có một chú khỉ nhỏ, một cây gậy to, đến đây bế Bà cô nhỏ . Chú khỉ đó khỏe lắm, nhẹ nhàng bế Miên Miên lên như chẳng tốn chút sức nào."
Lần đầu tiên kể từ khi về nhà họ Tô, thấy giọng , Liễu An xúc động vô cùng.
Biết là Tiểu Tiểu mang Miên Miên , bé cũng yên tâm hơn, liền tranh thủ chuyện với : "Mẹ... cảm ơn cho con ."
Vạn Giai ngờ rằng con trai thực sự học phép giao tiếp bằng linh phủ.
Bà im lặng hồi lâu nở nụ : "Gọi là , còn cảm ơn, thế khách sáo quá ?"
Liễu An sững sờ.
Cậu vẫn nhớ ngày xưa từng , rằng nếu bao giờ chào đời thì hơn. Giờ phút , chăng cuối cùng cũng chấp nhận ?