Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 1163

Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:08:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Vũ thêm nữa, lập tức tự điều khiển nhân vật tiếp tục tham chiến.

Quả như Miên Miên , càng đ.á.n.h càng nhập tâm, cảm xúc dâng cao, thậm chí còn bật thốt vài câu tục tĩu.

lúc đó, đồng đội trong game bán , khiến Huyền Vũ tức giận buột miệng:

"Má!"

Lần đầu Huyền Vũ c.h.ử.i thề, Dương Hiển còn kịp phản ứng.

Từ khi Huyền Vũ tỉnh giấc ngủ dài, bất luận là cách chuyện cử chỉ hành động, đều mang đậm phong thái cổ nhân. Vậy mà tới hai tuần, giờ mồm miệng thể lưu loát mấy câu "quốc túy" như đám thanh niên hiện đại, nhập gia tuỳ tục đến độ đỉnh cao.

Dương Hiển bỗng chút phân biệt nổi, rốt cuộc là Huyền Vũ chuyển thế lớn lên giữa nhân gian hiện đại, là bản chuyển thế lớn lên nữa.

Từ khi tiếp nhận thần lực trong tượng thần, rơi trạng thái mơ hồ như thế.

So , ngược khi Tư Đồ Tra tiếp nhận ký ức xong chẳng đổi mấy. Tính , dù là kiếp hiện tại, Tư Đồ Tra vẫn nhỏ tuổi hơn .

"Dương Hiển, ?"

Đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, Dương Hiển bỗng thấy giọng Miên Miên vang lên bên tai.

Anh nghiêng đầu, chăm chú cô bé kẹo bông nhỏ xinh đang cạnh .

Trong đôi mắt tròn xoe của cô bé ánh lên sự lo lắng tràn đầy. Đôi đồng t.ử trong veo phản chiếu bóng dáng của , như thể trong thế giới nhỏ bé chỉ mà thôi.

cái bóng đó, chẳng hề chút gì giống với diện mạo của khi chuyển thế.

"Anh trông giống như đang buồn lắm ."

Miên Miên thấy Dương Hiển bằng ánh mắt lạ lẫm, liền bật dậy ghế, đưa hai bàn tay nhỏ xíu ôm lấy khuôn mặt .

Cô càng chăm chú đối diện với ánh mắt , đôi mắt tròn mở lớn, chớp lấy một .

Dương Hiển khẽ chớp mắt hai cái, thoát khỏi đôi tay nhỏ mềm nhưng thành công.

"Đừng mà." Anh đành thấp giọng , chẳng giằng co với sức lực bé nhỏ .

Miên Miên mím môi thật c.h.ặ.t, dán trán trán Dương Hiển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1163.html.]

DTV

Sau một lúc, cô mới nhẹ nhàng : "Phải thế mới đúng đó. Mẹ em từng dạy: nếu bạn vốn ít , đang vẻ buồn mà chịu mở lời, thì nhất định như thế mới thể an ủi họ."

"Nếu , khi họ còn chẳng đang quan tâm đến họ , cũng trong lòng bạn bè quan trọng thế nào!"

Dương Hiển buồn bất lực.

Đây mà cũng gọi là an ủi ?

Nghĩ thì là , nhưng điều kỳ lạ là: khi đôi mắt đang kiên định dõi theo , trong lòng Dương Hiển bỗng nhiên thấy yên tĩnh lạ lùng.

"Lúc đặt tên cho chú ch.ó nhỏ là Khiếu Thiên, em nghĩ gì ?" Dương Hiển bỗng hỏi.

Miên Miên liếc mắt chú cún Khiếu Thiên đang ngoan ngoãn đất, thành thật suy nghĩ khi : "Em thấy đau lòng."

Dương Hiển ngẩn : "Đau lòng? Vết thương của em đau ?"

Giọng lộ rõ vẻ lo lắng.

Miên Miên vội lắc đầu: "Không . Là em đau lòng cho ."

"Trước đó từng với em rằng chỉ Dương Hiển thôi, nhưng cuối cùng thì vẫn..."

Nói đến đây, Miên Miên buông tay khỏi khuôn mặt Dương Hiển, cúi thấp đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi: "Em cứ nghĩ mãi, vì em đủ mạnh nên mới tự đ.á.n.h mấy kẻ ."

"Cho nên... cho nên em thấy đau lòng lắm."

Trong phút chốc Dương Hiển chẳng nên gì.

Rõ ràng Miên Miên chỉ là một cô bé, mà những gì cô gánh vác nhiều hơn cả bọn họ. Vậy mà cuối cùng ngược lo lắng cho . Chẳng trách lúc gọi "Khiếu Thiên", vẻ mặt Miên Miên lạ như .

Lúc , chú khỉ nhỏ luôn bám vai Miên Miên như một món đồ trang trí cũng nhảy xuống, đưa bàn tay lông mềm cào cào lên má cô.

Miên Miên cù đến nhột, vội vàng bắt lấy bàn tay của chú khỉ nhỏ.

"... Không liên quan đến em ." Sau hồi im lặng, Dương Hiển khẽ : "Thật đấy, đừng buồn nữa."

Đang mê mẩn trong game ở bên cạnh, Huyền Vũ liếc Miên Miên liếc Dương Hiển. Đột nhiên, vươn tay kéo Miên Miên lòng.

 

Loading...