Miên Miên chỉ thử hỏi thử mà thôi, ai ngờ học thu nhỏ trời đất, giờ còn dạy cả điều khiển bão nữa?
"Được chứ. Đợi ngươi giải quyết xong công việc ." Huyền Vũ khẳng định chắc chắn.
Miên Miên vui sướng thật sự, ôm bé Tiểu Tiểu xoay vòng vòng khắp phòng.
Mãi đến khi cửa phòng bật mở, ông bà Tô run run bước , vươn tay đón cô bé, cô mới chịu ngoan ngoãn dừng , nhào lòng hai ông bà.
"Cuối cùng cũng về ... cuối cùng cô nhỏ cũng về ..." Bà Tô rơm rớm nước mắt: "Thấy cô nhỏ thương, lòng cháu dâu chẳng yên chút nào."
" bảo với bà là cô nhỏ mà." Ông Tô cũng đỏ mắt nhưng vẫn trách yêu vợ: "Bà thì , lo đến mức chẳng nuốt nổi cơm, giờ thấy cô nhỏ về thì yên tâm chứ?"
Miên Miên xoa nhẹ mặt bà Tô, phát hiện cháu dâu gầy thấy rõ, liền mím môi rối rít xin :
"Xin cháu dâu, cháu trai lớn, khiến lo lắng ạ. Đáng lẽ Miên Miên nên mạo hiểm như ."
Hai vị trưởng bối Bà cô nhỏ xin mà càng thêm xót xa.
Chuyện vốn do bọn ác nhân gây , cô nhỏ nỗ lực giải quyết thứ theo cách nhất, thể trách cô bé chứ?
Hai vội vàng an ủi:
DTV
"Cô nhỏ gì cả, sai là ở lũ xa đó."
" đúng. mà... cô nhỏ nhận một vị lão tổ ghê gớm thế , gì cứ nhờ lão tổ giúp đỡ thêm nhé. Có chuyện gì để lão tổ lo hộ cho yên tâm."
Vừa , ông Tô len lén liếc Huyền Vũ.
Thực , ông cụ nhà họ Tô cố ý như . Nghe mấy đứa con trai trong nhà kể, vị đại nhân Huyền Vũ vốn cô nhỏ chinh phục từ lâu , chỉ là ngoài miệng vẫn còn bộ tịch vài câu thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1141.html.]
Haizz, cũng chẳng còn cách nào khác. Người thường mà quan to chút thôi là vênh mặt lên , huống chi mấy vị thần tiên trong tiểu thuyết lúc nào cũng xem phàm nhân như kiến cỏ, thi thoảng khó chịu vài câu cũng là chuyện bình thường. Chẳng Dương Hiển và cái tên Tư Đồ Tra đó cũng thế ?
Cô nhỏ của họ sức hút ghê gớm, sớm muộn gì đại thần cũng sẽ chiều chuộng cô nhỏ, chuyện gì cũng theo thôi.
Như mới chứ!
Ông cụ Tô thật cũng chút tiếc nuối, cả nhà ông đều là bình thường, chẳng thể giúp gì cho cô nhỏ trong những việc lớn lao, chỉ thể giúp đôi chút mấy chuyện vặt vãnh mà thôi.
"Vâng , chú Huyền Vũ lắm ạ. Mới nãy còn dạy Miên Miên học pháp thuật nữa đó." Miên Miên chẳng giấu giếm gì, vui vẻ kể chuyện học phép "thu nhỏ trời đất", còn hí hửng khoe thêm: "Chú còn sẽ dạy Miên Miên điều khiển bão tố nữa cơ, hì hì hì."
Cái tiếng "hì hì" quen thuộc đó khiến bà cụ Tô nhịn mà hôn lên má cô nhỏ mấy cái, cưng nựng thôi.
"Đói nào? Đầu bếp Cao về đấy, cháu nhờ cô nấu cho ăn nhé."
Đột nhiên, Huyền Vũ xen một câu: "Chuẩn cho bản tôn kem lạnh."
Lúc còn ở Hoa Quả Sơn, Huyền Vũ từng thấy mấy đứa nhỏ cầm kem ốc quế ăn ngon lành, cũng thử lắm. Chỉ là khi thấy Miên Miên bận bịu tìm Kim Cô Bổng nên tiện mở miệng.
Giờ thì về nhà Miên Miên , hai vị trưởng bối nhà họ Tô còn gọi là lão tổ, mà lão tổ nhận chút cúng phẩm chẳng là chuyện bình thường ?
"Dạ , con chuẩn ngay đây. Lão tổ Huyền Vũ, ngài chờ chút ạ." Ông cụ Tô lon ton ngoài, nhưng mới hai bước đầu, dịu dàng dặn: "Thanh Lộ , bà cũng bảo đầu bếp Cao món sườn xào chua ngọt bà thích nhé. Mấy hôm nay bà ăn ít quá , ăn bù chứ."
Miên Miên xong liền gật đầu như gà mổ thóc: "Phải chứ ạ! Cháu dâu Miên Miên gầy , để cháu ăn bù cho đầy đặn nào."
Bà cụ Tô cũng nhịn mà bật .
Ông nhà với cô nhỏ đều thương thế , bản bà cũng chẳng thể bộ từ chối mãi.
"Vâng ạ, thì cháu ăn cùng cô nhỏ và lão tổ, cố gắng bù hết phần thịt mất!"