[ cũng thấy điều bất thường! Càng ngày phận hai càng đáng ngờ! Thôi cứ hóng tiếp !]
Miên Miên phụng phịu má phồng lên:
"Cậu bảo tớ hôn thì tớ hôn chắc! Tớ câu trả lời mà, thèm hôn !"
Tư Đồ Tra cong môi, thêm phần ranh mãnh:
"Cậu xem con cá , giống y chang ."
Nói , bé lôi từ xô cá một con nhím biển nhỏ, bóp nhẹ nó phồng tròn căng hết cả ngay mặt Miên Miên.
Miên Miên con nhím biển nhỏ, xoa xoa má , hôm nay Tư Đồ Tra phiền đến phát điên !
"Mới mấy hôm chuyện thôi mà, Tư Đồ Tra đổi nhiều thật đấy. Trước còn đáng yêu hơn cơ."
"Ồ." Tư Đồ Tra hất tóc, đổi kiểu tóc một cái, mặt lạnh tanh: "Cậu thích tớ chọc ghẹo ? Được thôi, tớ chọc mấy câu nhé. Tô Miên Miên, thật vô dụng, suýt nữa g.i.ế.c mất , mau chăm chỉ luyện tập kỹ năng . Không thì khi mất luôn cái mạng nhỏ đấy."
Câu tai cũng chẳng dễ chịu chút nào.
Miên Miên hừ một tiếng, chẳng buồn tiếp tục hỏi chuyện Tư Đồ Tra nữa, lon ton chạy về phía bên cạnh Chử Diệp.
Miên Miên để ý rằng Tiểu Bạch Long bên cạnh đang tha thiết cô bằng ánh mắt đầy khát vọng. Rõ ràng cũng Miên Miên thơm thơm, ánh mắt rõ điều đó.
Miên Miên chẳng những để ý mà còn xuống bên cạnh Chử Diệp.
"Chử Diệp, bây giờ cảm thấy thế nào ?"
Khuôn mặt lạnh lùng của Chử Diệp dịu đôi chút, khẽ trả lời: "Cảm ơn tặng quà. Bây giờ tớ thấy khỏe hơn nhiều ."
Miên Miên mỉm híp mắt: "Thế thì !"
Lúc , Vân Linh cũng tranh thủ góp lời: "Bà cô nhỏ ới, cô cảm ơn cháu nữa mới đúng. Trước đây cháu còn đang dưỡng thương, cơ hội lời cảm ơn."
Miên Miên phẩy tay lia lịa: "Không gì mà, bạn bè thì giúp đỡ chứ."
Cô còn vỗ vỗ n.g.ự.c , dáng nghĩa khí lắm.
Vân Linh mà càng thấy yêu mến.
Bà cô nhỏ nhà họ Tô tuy nhỏ nhắn, nhưng mỗi khi chuyện hành động đều chút phong thái hiệp khách, giống y như nữ hiệp trong mấy cuốn tiểu thuyết võ hiệp mà cô từng mê mẩn hồi trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1112.html.]
DTV
Đáng yêu thật đấy!
Giá mà là con gái thì bao!
Càng nghĩ, Vân Linh càng ngưỡng mộ của Miên Miên vì cô con gái ngoan ngoãn đáng yêu như .
So thì đứa con trai nhà chẳng khác gì bản của ông chồng. Suốt ngày mặt lạnh như cục đá, chẳng mấy khi biểu lộ cảm xúc, mà chán c.h.ế.t.
Vân Linh nghĩ, ánh mắt Chử Diệp cũng dần dần chút ghét bỏ.
[Ha ha ha cũng cảm giác giống như là, khi thấy Miên Miên, Chử Diệp bắt đầu ghét bỏ chính con trai ruột của đấy. ]
[ cũng thấy . Lúc Miên Miên, mỹ nhân còn con bằng ánh mắt đầy yêu thương. từ khi Miên Miên xuất hiện, ánh mắt đầy yêu thương đó liền chuyển hết sang Miên Miên. ]
[Chỉ thắc mắc là vì Chử Diệp và cảm ơn Miên Miên thôi ?]
Chử Diệp nhận ngay sự đổi trong ánh mắt . Cậu bé cau mày, rõ ràng ánh mắt của tổn thương .
Cậu im lặng một lát : "Mẹ, con thể đổi con khác ."
Vân Linh: !!!
Trời ơi, ngờ con trai suy nghĩ! là mẫu t.ử tâm linh tương thông!
"Mẹ chỉ nghĩ linh tinh thôi mà." Vân Linh gượng: "Con trai, đừng nghĩ nhiều. Mẹ vẫn yêu con nhất mà."
Chử Diệp lắc đầu, chắc chắn : "Mẹ yêu nhất là cha, bây giờ yêu Miên Miên còn nhiều hơn yêu con. Mẹ, dối mà mặt đỏ đấy."
Vân Linh cạn lời.
Miên Miên khúc khích: "Anh ơi, ở đây nhiều ghê luôn á."
Chử Diệp cũng tự điều . Ông bà nội, ông bà ngoại đều từng chỉ : mỗi ở bên , trở nên thích chuyện hơn.
Vậy nên dõng dạc trả lời Miên Miên: "Bởi vì tớ thích hơn. thì thích tớ hơn."
Nghe mà chạnh lòng ghê!
Miên Miên theo thói quen sờ cái đầu trọc của , nhưng sờ lên mới nhớ , giờ tóc , đầu còn nhẵn như nữa, cũng dễ vuốt như .