Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 1102

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:17:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông ngơ ngác màn hình điện thoại, chẳng hiểu cảnh sát đang gì.

Anh vốn là công nhân trong nhà máy điện t.ử, nhà máy quản lý c.h.ặ.t, cho dùng điện thoại. Về nhà thì chỉ ăn với ngủ, căn bản ai nổi tiếng mạng.

"Cảnh sát nhận cô, còn cô thì gì mà 'gặp ' là ? Cô định cho thấy hả?"

Anh liên tục sang cảnh sát như tìm kiếm chỗ dựa, dáng vẻ co rúm, thiếu quyết đoán thấy rõ.

là... linh hồn , bà đang ở trong căn phòng . Anh chuyện với bà ? Bà bảo nhớ ."

Miên Miên kiên nhẫn giải thích.

"Linh hồn... ..." Người đàn ông co rụt cổ xuống.

Nhìn cái dáng dấp trưởng thành cao lớn thế , cao hơn hẳn trong phòng, mà lúc nào cũng rụt rè thiếu tự tin, khán giả livestream thực sự nhịn nữa:

[Trời ơi, đúng là 'con trai cưng của ' chính hiệu, còn thì chẳng xoay xở . ]

[Thật đáng tiếc, rõ ràng cao to trai tệ, mà yếu đuối như . ]

[Cho nên mới , nuôi dạy con thật cẩn thận, nếu thì lớn lên chẳng nên gì. ]

Ai cũng nghĩ chắc chắn sẽ bật đòi gặp , ba ngày ba đêm, ai dè nuốt nước bọt, bất ngờ thẳng lưng lên, dứt khoát : " gặp . Chẳng vẫn , c.h.ế.t thì nên xuống âm phủ ? Cô... cô giúp đưa , thật sự gặp bà ."

[Ối trời! Anh từ chối gặp ?]

[Đến 'con trai cưng của ' cũng ngày tỉnh ngộ ư?]

Miên Miên nhẹ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1102.html.]

"Bà thấy ? Con trai bà lớn , cần bà nữa ."

Nói xong, tờ lệnh triệu hồi quỷ sai trong tay Miên Miên cũng cháy thành tro bay .

Chẳng bao lâu , quỷ sai gần khu trọ nhanh ch.óng mặt. Đó là một chị quỷ sai tóc buộc đuôi ngựa, xuất hiện cúi đầu cảm ơn Miên Miên màn hình: "Đa tạ Bà cô nhỏ giúp bắt con ma . Trời ơi, vì nó mà tiền lương của còn trừ cơ mà!"

Sau khi cảm ơn xong, quỷ sai tiến gần ma, tát một cái bôm bốp lên đầu bà :

"Đồ c.h.ế.t tiệt! Ban đầu giả vờ đáng thương năn nỉ , đó dám bỏ trốn, cuối cùng chẳng cũng Bà cô nhỏ tóm ?"

Mẹ ma để tâm đ.á.n.h, hai mắt lồi lên chỉ chăm chăm con trai, lẩm bẩm: "Bé con cần nữa? Sao con thể cần chứ? Mẹ là của con mà... còn tìm vợ cho con... thương con bao..."

Trong khi bà lải nhải, đàn ông khẽ hỏi Miên Miên: "Mẹ ... hồn giờ đang ở chỗ nào ?"

Sau khi Miên Miên chỉ vị trí, bỗng "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất: "Mẹ ơi, con cảm ơn sinh con. thật sự con lớn . Giờ con thể tự kiếm tiền, cũng đang tập tành tự chăm sóc nhà cửa. Con thể tự quyết định việc của . Mẹ cứ yên tâm mà , con sẽ đốt giấy tiền cho , đừng lo lắng cho con nữa... Con hối hận vì luôn lời . Mọi đều gọi con là 'con trai cưng của ', thực con chẳng vui vẻ chút nào."

Anh dập đầu thật mạnh mấy liên tiếp, sang hỏi cảnh sát: "Bà cô nhỏ ... thật sự thể đưa chứ?"

Nhận cái gật đầu chắc chắn từ cảnh sát, khóe môi bỗng cong lên nở nụ nhẹ nhàng.

Đó là nụ như trút gánh nặng.

Thực mỗi đêm khi về, trong lòng luôn cảm giác như ai đó đang dõi theo trong căn phòng trọ . Bằng mối liên kết con, đó là nhưng hề cảm thấy vui mừng.

DTV

Đó cũng là lý do mỗi tối chỉ ăn cơm, tắm rửa xong là lên giường ngủ ngay, chẳng đụng đến điện thoại bao giờ.

Trước đây khi còn sống, việc đều lo cho . Lâu dần thành thụ động, quen với việc chỉ lời .

Khi bệnh, tiền chữa trị, bà suốt ngày oán trách vì sinh một đứa con chẳng kiếm nổi tiền. Chính lúc đó, mới dần nhận : luôn cũng chắc là đúng. Bởi vì cho kiếm tiền... chính là .

 

Loading...