[Ngốc Phi quả nhiên vẫn là Ngốc Phi! Ha ha ha, chắc tưởng trẻ con thích màu mè là sẽ vui. quên mất, bà cô nhỏ trẻ con bình thường . ]
[Nói cũng đúng hẳn, kiểu tóc lạ lùng như , ai chẳng cạn lời chứ? Không thấy cô bé Cố Du Du bên cạnh cũng im lặng nổi lời nào ?]
[Lúc mấy tập cũ, Ngốc Phi tết kiểu cho bà cô nhỏ nhỉ? Chắc lúc vẫn nghĩ cái thiết kế độc lạ ?]
Thấy Tô Trần Phi gì nữa, Miên Miên tự đưa tay tháo mấy sợi dây chun cầu vồng , đưa cho Tô Trần Cẩn: "Cháu trai cả, nhanh giúp Miên Miên tết mấy b.í.m nhỏ nhé."
Tô Trần Cẩn khéo léo chải mượt tóc Miên Miên, kinh nghiệm từ nên tốc độ nhanh hơn mà vẫn chuẩn chỉnh.
Miên Miên đối diện với ống kính máy , nghịch ngợm lắc đầu qua , đáng yêu : "Mọi hãy quên ngay kiểu tóc của Miên Miên nha, bây giờ mới là dáng vẻ khi tóc của Miên Miên đó nha. . !"
Tô Trần Phi thấy bà cô nhỏ vui vẻ như , đành thở dài cam chịu:
"Xem dẫn dắt trào lưu thời trang chuyện dễ dàng. Thôi , từ giờ về cháu sẽ chỉ tết kiểu truyền thống cho thôi ạ."
Miên Miên đầu xoa xoa cái đầu nhỏ của Tô Trần Phi: "Ngoan lắm, cháu trai thứ bảy điều là ."
"Miên Miên, với đổi điểm thưởng đây, lát nữa chơi với nha." Cố Du Du tranh thủ chào tạm biệt: "Lát nữa ăn hải sản cùng bọn ?"
Miên Miên còn kịp trả lời, Lưu Huệ xen : "Du Du ngoan, thương ăn hải sản , hải sản là thực phẩm dễ gây kích ứng, cho việc liền vết thương."
Cố Du Du "" một tiếng, ngượng ngùng liếc Miên Miên.
Miên Miên hì hì: "Đợi khi nào tớ khỏe hẳn, sẽ cùng ăn tiệc hải sản nha, nhanh thôi mà!"
Cố Du Du tươi, xách giỏ, nắm tay hướng về khu nhà của tổ chương trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1082.html.]
Mấy bé khác cũng lượt vẫy tay chào Miên Miên, rời khỏi bãi biển.
Chỉ Dương Hiển là vội rời ngay. Anh nguyên tại chỗ, lặng lẽ Miên Miên thêm một lúc, ánh mắt đầy phức tạp.
Miên Miên đang định hỏi Dương Hiển như là , nhưng nhấc chân rời .
DTV
Cục bông nhỏ Miên Miên gãi gãi đầu, hiểu bạn lớn Dương Hiển biểu cảm khó đoán như . Cô bé cũng hỏi cho rõ, nhưng mấy ngày nay, theo yêu cầu nghiêm ngặt của mấy cháu, cô chỉ thể hoặc , chạy nhảy gì cả.
Hiểu rằng vết thương quá dọa , khiến các cháu sợ hãi, Miên Miên cũng thấy ngại nếu lời, đành ngoan ngoãn theo sắp xếp.
Cứ thế kéo dài đến ngày thứ ba, trong làng chài nhỏ ngày càng đông, nhưng ai ngoài.
Nhà cửa trong làng vốn hạn, nếu cứ chương trình mãi thế thì cũng . Hơn nữa, ngày nào cũng nhặt hải sản, mấy nhiệm vụ thi đấu nho nhỏ bãi biển, chương trình dần dần chẳng còn gì mới mẻ thú vị nữa.
Dù lượt xem trực tiếp vẫn cao, khán giả vẫn thích xem, thậm chí fan cứng như Đại Đầu vẫn luôn túc trực trong phòng livestream của Miên Miên, chỉ đơn giản là để "bầu bạn".
bình luận về nội dung chương trình thì càng ngày càng ít, điều khiến đạo diễn Hồ Chính Quốc cực kỳ khổ sở!
Với cương vị là đạo diễn chương trình thực tế, thứ ông thích nhất là cảm giác khi những nội dung sắp đặt tạo thành đề tài bàn tán sôi nổi. Chứ ngày nào cũng lặp lặp như thì chán lắm!
Thực Hồ Chính Quốc sắp xếp nhiệm vụ tiếp theo là thị trấn bán hải sản !
hiện giờ cả làng chài nhỏ vẫn phong tỏa một chiều chỉ mà , khiến ông chẳng ngoài việc cầu cứu Miên Miên: "Cô nhỏ ơi, xin hãy tay giúp đỡ, chúng đổi địa điểm thôi, thể mãi ở chỗ ."
Nghe xong lời đạo diễn Hồ, Miên Miên áy náy vô cùng.
Nếu lúc thương, lẽ cô còn thể dùng sức mạnh áp đảo mà cưỡng ép phá kết giới. giờ đây, vết thương vẫn đang trong giai đoạn hồi phục chậm rãi, phần lớn linh lực của cô đều tiêu hao việc tái tạo mô mới, căn bản chẳng còn dư sức để phá vỡ kết giới.