[Dây tơ hồng? Thật ? chẳng nhớ gì hết. ]
[ cũng chắc nữa, nhưng từng xem livestream bói duyên của cô đấy. ]
[Không đùa , livestream đó cũng xem , quả thật bán dây tơ hồng. ]
Khán giả lập tức chia thành hai phe rõ rệt: một phe khẳng định , một phe quả quyết từng thấy.
Rất nhanh, những từng thấy phát hiện một điểm chung vô cùng thú vị: Trước đây tài khoản của bà cô nhỏ từng mở bán bùa nhập mộng, may mắn mua , còn đăng video chia sẻ rằng họ mơ thấy khuất về báo mộng, dặn dò nhiều điều.
Thời điểm xuất hiện bùa nhập mộng gần như trùng khớp với thời điểm dây tơ hồng của Hồ Doanh Doanh bỗng dưng biến mất tung tích.
Có lẽ chính nhờ bùa nhập mộng của bà cô nhỏ, bọn họ mới mất ký ức liên quan đến dây tơ hồng.
Rốt cuộc Hồ Doanh Doanh là ai? Sao thể khiến nhiều quên béng việc cô từng bán dây tơ hồng như ?
Khán giả càng lúc càng nóng lòng chân tướng!
Muốn tìm sự thật, vở kịch bắt buộc tiếp tục diễn, hơn nữa còn diễn thật khéo, để cho các khách mời phát hiện điểm bất thường.
Hồ Chính Quốc đưa kịch bản tiếp theo công khai lên phòng livestream cho xem.
Để các khách mời thật sự tin rằng nhóm nhân viên giám sát màn hình đều khống chế, cần vài "màn nặng đô" hơn nữa.
Trên màn hình livestream, nhóm "côn đồ" khống chế các khách mời đến bãi biển rộng rãi. Hòn đảo nhỏ vốn dĩ hoang vắng, hiếm ai ghé đến. Đám sinh vật biển cũng chẳng sợ , vô tư phơi bãi cát.
Mấy con ốc vòi voi khổng lồ vươn lồm ngồm, chẳng thèm thu , cứ thế phơi nắng nghênh ngang bãi cát.
Nếu bắt cóc thế , hẳn đám khách mời nhảy cẫng lên vui mừng khi thấy cảnh tượng . Ở bên bờ biển, thức ăn ngoài hải sản thì vẫn là hải sản, còn cái gì cũng đổi từ tổ chương trình, kể cả cơm trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1044.html.]
Nên mấy món hải sản tươi sống kiểu thật sự giống như tiền tệ lưu hành .
Thấy cả bãi cát "tiền", thử hỏi ai mà vui chứ?
Chỉ tiếc là giờ ai nấy đều trói c.h.ặ.t, đến cả mấy đứa bé con cũng chẳng động đậy , tâm trạng thực sự phức tạp.
"Ở đây, chắc là giá trị nhất nhỉ?"
Ra đến bãi biển, khiêng tới cho lão đại băng nhóm côn đồ một chiếc ghế lớn. Kỷ Hân ung dung lên, ánh mắt thẳng về phía Charlie, chân vắt chéo, lắc lư nhịp nhàng.
Vừa rung chân, cô chỉnh thắt lưng quần, dáng vẻ y như một lão đại xã hội đen chính hiệu, ai nhận đây là một cô gái.
" thẳng luôn nhé. sắp xếp từ trong ê-kíp chương trình chỉ để phục vụ cho phi vụ . Trước khi bắt các , bộ nhân viên chương trình đều xử lý, giờ bọn họ đang nhốt hết trong khoang tàu ."
Bên bờ biển, quả thật một chiếc du thuyền neo đậu.
Kỷ Hân hiệu cho các khách mời về phía con tàu.
Trên boong tàu, vài tên côn đồ đang đè c.h.ặ.t Hồ Chính Quốc trói như cái bánh chưng, mặt mày nhăn nhó, dí sát lan can cho thấy rõ. Một tên tháo miếng giẻ trong miệng ông đá mạnh m.ô.n.g ông:
DTV
"Nào, gì chứ? Không nhờ ông tài ba nghĩ ý tưởng chương trình đảo hoang thì bọn cũng chẳng cơ hội kiếm mẻ tiền lớn thế !"
Bị đá đau, Hồ Chính Quốc hít sâu một , nước mắt dâng lên, mắt đỏ hoe hét lớn: "Xin ! Xin ! Là , Hồ Chính Quốc , khiến gặp nguy hiểm! Sơ sót lớn quá, sơ sót lớn quá! Đều do kiểm tra kỹ thông tin nhân viên!"
"Cô nhỏ, nhất chính là cô nhỏ. Nếu cô nhỏ uống t.h.u.ố.c , chẳng chịu khổ thế ..."
Tên côn đồ ông lải nhải quá nhiều đá thêm phát nữa: "Ai cho phép ông lảm nhảm như hả? Bảo ông dọa họ sợ để nhà họ chuẩn tiền chuộc cơ mà!"
Hồ Chính Quốc đá thêm, ho khù khụ hai tiếng tiếp tục: "Ngài Charlie, vệ sĩ của ngài... mấy tên sợ vệ sĩ sẽ cản trở nên hạ t.h.u.ố.c họ... Mọi ... nhanh bảo nhà chuẩn tiền chuộc ... tất cả đều là của ... Ưm..."