Cố Du Du thì đủ sức chèo, nhưng vẫn lau mồ hôi cho . Tiểu Bạch Long và Tư Đồ Tra cũng cầm mái chèo phụ giúp lớn.
Chỉ mỗi Hồ Tiểu Hồng là chẳng hề ý định giúp cô .
là "so với , tức c.h.ế.t mà!"
Rõ ràng Hồ Tiểu Hồng cũng năng lực, nếu thì thậm chí thể để cô chẳng tốn sức chèo, mà chẳng thèm !
mà... khoan !
Nếu chịu chèo thuyền, cũng bỏ điểm mua vé ca nô, cô chịu khổ như thế để gì?
Nghĩ tới đây, Hồ Doanh Doanh bèn yếu ớt lên tiếng:
"Tiểu Hồng ... chị thật sự mệt quá ..."
Còn dứt lời, Hồ Doanh Doanh đổ vật xuống lòng thuyền.
Chiếc thuyền nhỏ sức nặng của lớn chao đảo, suýt chút nữa thì lật úp.
May mà cuối cùng vẫn giữ thăng bằng , lật.
Dù thuyền lật, nhưng Hồ Doanh Doanh ngất xỉu, mắt nhắm nghiền, bất tỉnh nhân sự.
Ánh mắt Hồ Tiểu Hồng lạnh băng cô một cái, trong đáy mắt tràn ngập sự chán ghét.
Chỉ vài giây , lập tức thu vẻ khó chịu, nhào lên Hồ Doanh Doanh vờ lo lắng gọi lớn:
"Chị ơi! Chị ơi! Chị ?"
Nhân viên ca nô lập tức chạy sang kiểm tra, sơ cứu cho Hồ Doanh Doanh. Sau một hồi cấp cứu, cô chậm rãi mở mắt , nước mắt lưng tròng, yếu ớt :
"Tiểu Hồng... chị mệt quá... thôi... thôi mua vé ca nô ..."
Hồ Tiểu Hồng mỉm ngọt ngào:
"Vâng ạ! Vậy ca nô thôi, chị!"
Đi đến đảo sớm một chút cũng , còn thể tranh thủ chuẩn thứ , sớm xử lý Tô Miên Miên luôn!
Sau một màn rối loạn như , hai chị em nhà họ Hồ quyết định ứng điểm để lên ca nô rời .
Miên Miên vẫn đều đặn chèo thuyền, gương mặt nhỏ nhắn biểu lộ nhiều cảm xúc.
DTV
Charlie hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1032.html.]
"Bà cô nhỏ đang nghĩ gì ?"
Miên Miên bừng tỉnh, mỉm đáp :
"Không gì mà, gì."
Thực , trong lòng cô bé đang suy nghĩ về Hồ Tiểu Hồng.
Lúc đầu qua, Hồ Tiểu Hồng chỉ như một đứa trẻ bình thường, mệnh cũng đơn giản, chẳng gì đặc biệt. bây giờ "cha ép học quá nhiều thì nhốt ", rõ ràng liên quan tới quá khứ của .
Chuyện tương tự như thế... cô từng gặp ít . Lẽ nào bên phía Phần Thiên đạo cụ nào đó thể che giấu mệnh?
Đạo cụ mạnh tới mức ngay cả Thiên Nhãn của cô cũng thấu , nếu Phần Thiên hóa thành một dáng vẻ khác tiếp cận cô, chẳng cô nhận là ai ư?
Nghĩ đến đây, Miên Miên liền chu môi, mặt hậm hực khó chịu.
Chỉ cần tưởng tượng đến chuyện Phần Thiên từng lén lút ở bên cạnh mà hề , cô liền thấy cực kỳ bực bội.
Thấy Miên Miên vẻ vui, Cố Du Du cũng dám bắt chuyện thêm.
Ngoại trừ hai chị em nhà họ Hồ, tất cả các khách mời đều cố gắng chèo thuyền suốt gần hai tiếng đồng hồ mới đến hòn đảo.
Trên đảo, cây cối thấp, đất đá lởm chởm xen lẫn những bãi cát rộng. Diện tích đảo bằng hai sân bóng đá, và hải sản thì... cực kỳ dồi dào!
Charlie mà tiếc đứt ruột:
"Biết thế nhiều hải sản thế , bọn nên đổi điểm ca nô từ sớm..."
"Có tiền cũng chẳng mua chữ mà." Miên Miên dáng lớn, vỗ vỗ chân Charlie để an ủi.
Thật thì đáng lẽ cô bé vỗ đầu Charlie, nhưng vì chiều cao với tới nên đành vỗ chân .
"Có tiền cũng chẳng mua chữ ư?" Charlie lặp câu bằng chất giọng ngọng của , hai mắt sáng lên:
"Woah. câu thật đó! Dù nghìn đồng vàng cũng mua nổi khả năng đoán tương lai, hiểu đúng ?"
Nói xong, tóc vàng mắt xanh liền thụp xuống, đôi mắt xanh trong veo chăm chú Miên Miên, mong chờ khen ngợi.
Lúc thì Miên Miên thể vỗ đầu , cô bé khẽ vỗ nhẹ hai cái, một tay nhỏ xíu chắp lưng:
"Giỏi lắm, cháu ngoan, hiểu chính xác đấy! Ồ hô hô hô, học trò giỏi thể dạy !"
[Xuất hiện kìa cô giáo Miên Miên!]
[Trời ơi, dáng cúi lưng, ánh mắt đầy yêu thương của bà cô nhỏ khi đóng vai cô giáo đáng yêu ghê gớm, xem bao nhiêu cũng chán nổi. ]