Trên chiếc cano phía xa, Hồ Chính Quốc cầm ống nhòm, hướng về phía hòn đảo sắp tới quan sát.
Trên đảo cây cối thấp lùn, nhưng diện tích khá rộng.
Có thể do quanh đảo đàn cá tụ tập, mặt nước phía khẽ gợn lên những vòng sóng lăn tăn. Giữa làn sóng , dường như mấy con cá thỉnh thoảng nhô đầu lên lặn mất.
Hồ Chính Quốc cũng chẳng để ý, tiếp tục quan sát những khu vực khác của đảo.
Trên cano còn mấy gương mặt lạ. Một mặc đồng phục in dòng chữ nhỏ "Cục Quản lý Siêu nhiên", là do Cục Siêu nhiên cử đến.
Ngoài còn một mà Miên Miên từng gặp, thuộc hạ của Chử Kỳ, tên là Thời Dã. Chính là từng bóp má Miên Miên ở thôn Dịch Đức .
Khi thấy tất cả các đội đều điều khiển thuyền, Hồ Chính Quốc mới thu ống nhòm .
Ông cầm loa phóng thanh ca nô lên, hô to:
"Chèo thuyền vất vả lắm đúng ? Là đạo diễn, cũng xót khi các bạn mệt như ! Nên nếu ai chèo nữa, thể đổi vé ca nô bằng điểm nha. Hôm nay khai trương ưu đãi đặc biệt: lớn 200 điểm, trẻ em nửa giá 100 điểm. Có thể đặt vé ngay đó."
Chữ "đó." cuối câu ông kéo dài y chang cách của Miên Miên.
Miên Miên là bé gái đầy bốn tuổi, giọng non nớt như ai cũng thấy đáng yêu. Còn Hồ Chính Quốc một ông chú râu mép kiểu chữ bát mà điệu như thì thật sự... khó đỡ!
Điều quan trọng nhất là... giá vé!
Có khán giả nhanh ch.óng so sánh với giá thực phẩm theo tỷ lệ chương trình: 1 điểm ≈ 1 đồng tiền. Ngọc trai quý giá mà chỉ tính 20 điểm cho một viên ngọc trai trắng. Còn vé ca nô 200 điểm một vé lớn, tương đương 200 đồng, trẻ em 100 đồng, mà chỉ 45 phút!
Cái mức giá so với khu du lịch còn kinh khủng hơn, đạo diễn Hồ đúng là gan lớn thật!
Cũng vì mức giá "cắt cổ" như nên dù Hồ Chính Quốc gọi mỏi cả họng, vẫn vị khách mời nào giơ tay mua vé.
Lúc , Cố Du Du cũng dùng đôi bàn tay nhỏ tạo thành cái loa gọi sang cho Miên Miên:
"Miên Miên ơi, ca nô ? Mẹ bảo mặc cả với chú đạo diễn đó! Cậu 'mặc cả' là gì ?"
Miên Miên cũng chụm tay đáp :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1029.html.]
"Mặc cả là trả giá thấp hơn đó. 200 điểm một mắc quá trời! Hay hai đứa cùng mặc cả , nếu thành công thì ca nô luôn!"
Bên , Tiểu Bạch Long nhỏ giọng lắp bắp:
"Nếu... nếu Miên Miên , thì... thì em thể dùng điểm đổi vé cho ..."
Nói xong mặt bé đỏ ửng, vẻ ngượng ngùng đáng yêu khiến Tư Đồ Tra đang chèo thuyền cũng liếc mắt bằng ánh mắt đầy ghét bỏ.
Mấy bé thì líu ríu trò chuyện, lớn thì hì hục chèo thuyền.
Còn Hồ Chính Quốc cầm loa tiếp tục dụ dỗ:
" thấy nha! Các bạn mặc cả? Không mặc cả nha! Ai mua sớm thì hưởng thụ sớm, đừng chờ chèo nửa đường kiệt sức mới đổi vé, lúc đó thì chèo chẳng nổi nữa !"
Mấy lời khiến khách mời đang ý định mặc cả cũng dẹp ngay ý định.
Bên phía Hồ Doanh Doanh, cô thở dốc với Hồ Tiểu Hồng:
"Chèo mệt quá, mua vé ?"
Hồ Tiểu Hồng mua, nhưng cũng dám thẳng, liền khéo léo :
"Chị ơi, điểm của dư dả lắm. Nếu mua vé hết 350 điểm, là nợ đạo diễn hơn trăm điểm . Đảo đồ ăn , lỡ chẳng còn điểm đổi thức ăn thì ?"
DTV
Nói cũng hợp lý.
Điểm tích lũy vốn nhiều, mà tình hình đảo thì rõ . Hòn đảo thỉnh thoảng thủy triều mới rút xuống mới lộ , ai đó gì ăn ?
Hồ Doanh Doanh đành cúi đầu ấm ức tiếp tục chèo. Từ ngày minh tinh, cô quen sống an nhàn sung sướng, nào từng những việc chân tay nặng nhọc như thế ? Vừa chèo thuyền cánh tay mỏi nhừ, cứ tiếp tục thế ngày mai chắc chắn nhấc tay cũng nổi.
Nghĩ đến đây, cô trách Hồ Yêu Yêu vốn dĩ yên xong, tự dưng chọc Tô Miên Miên gì? Còn kéo cả Tiểu Hồng là "giúp đỡ", giúp chẳng thấy, phá hỏng thôi thì !
[Tội nghiệp chị Doanh Doanh, mệt như mà Tiểu Hồng chẳng thương chị gì cả. ]