Hồ Chính Quốc lầm bầm "chẳng lẽ Bà cô nhỏ mất tích " dẫn đến cửa phòng Miên Miên.
Lúc Dương Hiển mở lời:
"Không , sẽ mất ."
Hồ Chính Quốc thấy Dương Hiển như vớ cọng rơm cứu mạng:
"Không mất thì cũng động tĩnh chứ? dùng loa gọi lâu như mà bên trong chẳng chút âm thanh nào cả! Hay là... chúng mở cửa xem thử ? Chắc cũng nhỉ?"
Vốn tiếp xúc với đủ loại kịch bản, đầu óc đạo diễn Hồ bay bổng vô cùng.
Lúc thì lo lắng cao nhân thần bí bắt cóc Miên Miên, lúc nghĩ bên trong thể đang tiến hành nghi lễ gì đó tiện phiền.
Trong tay ông sẵn chìa khóa phòng.
Dương Hiển nhận lấy chìa khóa:
"Để mở."
[Bà cô nhỏ hiếm khi trả lời như , cũng lo quá. ]
[Mau mở cửa , cũng tò mò c.h.ế.t mất !]
DTV
[ thấy khi nào cố ý dựng chuyện để câu view đấy?]
Phần lớn khán giả đều lo lắng, chỉ vài đưa những lời suy đoán linh tinh. Fan của Miên Miên nổi nữa, lập tức phản bác:
[Bà cô nhỏ bây giờ hot như , cần dựng chuyện tạo đề tài ? Chỉ cần cô yên thôi cũng đủ hot !]
Dân mạng ai cũng , những mà bạn chỉ cần phản bác một câu là y như rằng họ sẽ lập tức nhảy dựng lên cãi kịch liệt hơn.
Trên khung bình luận lúc cũng .
Sau lời phản bác của fan cứng Miên Miên, ngay lập tức hàng loạt nhảy cãi vã. Mà bên tranh luận với fan Miên Miên, bộ đều là fan của Hồ Doanh Doanh, cứ kiên trì Miên Miên đang cố tình dựng chuyện tạo đề tài.
Càng cãi, càng ầm ĩ, đến mức cụm từ "Bà cô nhỏ trả lời buổi sáng" còn leo thẳng lên hot search.
lúc tranh cãi căng thẳng nhất, cánh cửa phòng cũng mở .
Trong phòng, Miên Miên mơ mơ màng màng mở mắt, thẳng về phía ống kính.
Gương mặt cô đỏ bừng, thôi cũng là đang bệnh nặng.
Trên giường còn một đứa trẻ khác Tiểu Bạch Long cũng đỏ mặt, mơ màng tỉnh táo.
Thậm chí ngay cả một đám động vật nhỏ bên cạnh cũng đều lơ mơ giống hệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-1000.html.]
Chả trách sáng nay chẳng ai mở cửa, loa gọi thế nào cũng ai trả lời, hóa và thú đều sốt cao quá mà bẹp giường hết cả.
Dương Hiển thấy Miên Miên bệnh, liền cau mày lo lắng, vội vã tới bên giường, đưa tay sờ trán Miên Miên.
Nóng hổi, nóng đến mức bất thường.
"Rất nghiêm trọng ." Dương Hiển căng thẳng lấy điện thoại gọi cho Tô Trần Cẩn. Trước đó hai bên thống nhất, nếu chuyện gì thì lập tức liên lạc với Tô Trần Cẩn ngay.
Chưa kịp bấm gọi, điện thoại của reo lên .
Anh vội vàng máy, bên truyền đến giọng đầy lo lắng của Tô Trần Cẩn:
" đang đường tới ! Dương Hiển, mau dùng đá lạnh hạ sốt cho Bà cô nhỏ !"
Phải dùng đá để hạ sốt!
Dương Hiển lập tức bảo các vệ sĩ nhà họ Tô lấy đá trong tủ lạnh.
Thế nhưng, vốn dĩ chẳng ai ngờ sẽ cần đến nhiều đá như , nên ở lầu chuẩn sẵn.
"Dương... Dương Hiển ơi..." Trên giường, Miên Miên đột nhiên khe khẽ gọi tên .
Cô bé sốt đến mức khó chịu vô cùng, giọng cũng yếu ớt cất nổi to.
"Em... em uống nước..."
Dương Hiển vội vàng rót nước, đưa tận miệng cho Miên Miên uống.
Sau khi uống một ngụm, Miên Miên cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Đôi mắt đỏ hoe mơ màng , ngơ ngác hỏi:
"Em... em bệnh hả? Nên thấy tiếng mà dậy nổi..."
" , em sốt ." Dương Hiển dịu dàng trả lời.
Miên Miên cau mày, khuôn mặt đầy nghi hoặc.
Thật từ bé đến giờ cô từng bệnh, ngã bệnh nặng như , đúng là quá kỳ lạ!
Trước giờ mỗi thương nhẹ chút xíu, cô đều nhắc: đó chính là điềm báo sắp chuyện lớn xảy . Lần bệnh mà còn nặng, chẳng lẽ báo hiệu sắp chuyện kinh khủng gì sắp xảy ở đây ?
sẽ là chuyện gì nhỉ?
Rõ ràng tối qua khi đang ngủ, thứ vẫn mà...
Lúc , thấy ống kính máy từ từ hướng về phía , Miên Miên giơ tay kéo chăn che mặt . tay cô chẳng còn chút sức lực nào, tài nào kéo nổi.