Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 684
Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:53:40
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Phát tỏ vẻ vô cùng oan uổng.
lúc cách nào giải thích.
Chỉ đành Chu Kiều Kiều cầu cứu.
Chu Kiều Kiều liền lập tức : "Lưu tẩu t.ử quá nhạy cảm , Trần Phát ca như ?"
Trần Phát: " , như ."
Trần Mặc cũng đỡ cho cha: "Nương, cha như ."
Lưu Trường Thiệt hừ hừ hai tiếng: "Cho cũng dám."
Không khí lập tức vui vẻ trở .
Chu Kiều Kiều cũng tưởng chuyện cứ thế qua , ai nhắc nữa.
buổi tối khi hết, Thượng Quan Khuynh Thành đề nghị cùng Chu Kiều Kiều ngoài dạo.
Nàng liền hiểu Thượng Quan Khuynh Thành chuyện gì đó với nàng.
Nàng gật đầu, liền cùng nàng về phía núi.
Tuyền Lê
"Lúc về thấy núi ? Nơi đó bây giờ là địa bàn của chúng , cả ngọn núi đều mua , đều là của ..."
Chu Kiều Kiều giới thiệu với nàng .
Cố gắng dùng giọng điệu vui vẻ.
Trăng đêm nay tròn vành vạnh, sáng rực, chiếu rõ từng vũng nước nhỏ đường.
Chu Kiều Kiều nắm tay Thượng Quan Khuynh Thành, bảo nàng chú ý đường chân.
"Tỷ tỷ, sinh bệnh ..."
Khóe miệng đang mỉm của Chu Kiều Kiều lập tức xụ xuống, lo lắng đầu nàng : "Bệnh gì? Đại phu thế nào? Có nghiêm trọng ?"
Không đúng, nếu nghiêm trọng, cũng sẽ như .
Chẳng lẽ là bệnh nan y chữa , mới tìm nàng từ biệt?
Trái tim nàng lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Sợ hãi ...
Thượng Quan Khuynh Thành: "Hai tháng , vì sự bất cẩn của , con bỏng, tự trách chăm sóc cho con, từ đó về liền lo lắng căng thẳng như thần kinh .
Đại phu vấn đề về tâm lý, cần thả lỏng tinh thần, nhưng thế nào cũng thả lỏng , con chỉ cần rời khỏi một chốc lát, liền lo lắng tìm.
Cho dù con chỉ một nốt đỏ nhỏ do muỗi đốt, cũng sẽ tự trách chăm sóc cho con, đó đến mức tâm trạng u uất."
Lúc đầu, những khác trong nhà họ Mặc đều cảm thấy nàng quá lo lắng cho con .
Một nương, quan tâm đến con cũng là chuyện bình thường.
Mãi đến một tháng chồng mới phát hiện tinh thần nàng dường như lắm, thế là tìm cách khuyên giải nàng , bầu bạn với nàng ...
đều vô dụng.
Nàng hề cải thiện chút nào.
Cho nên chồng mới tìm Mặc Ngọc, bảo đưa Khuynh Thành ngoài giải khuây.
Lúc đầu, Mặc Ngọc hiểu đây là bệnh gì.
khi giải thích một hồi, phân tích lợi hại, mới hiểu Thượng Quan Khuynh Thành rốt cuộc .
Lập tức liền quyết định đưa Thượng Quan Khuynh Thành ngoài.
"Muội... là do tinh thần trách nhiệm quá mạnh thôi, Khuynh Thành, con còn nhỏ, va vấp nhiều lắm, thể căng thẳng như , nếu sẽ tự hành hạ c.h.ế.t bản mất."
Thượng Quan Khuynh Thành ánh mắt mờ mịt: "Cho nên, tỷ tỷ cũng khuyên tạm thời đừng mang theo con đúng ?"
Mẹ chồng và Mặc Ngọc đều bảo nàng chỉ việc sinh cần chăm, việc chăm con chồng lo, bà sẽ giúp nàng chăm sóc cho đứa trẻ.
Cũng tuyệt đối sẽ với con là nương cần nó nữa.
Bọn họ sẽ chịu trách nhiệm cho sức khỏe thể chất và tinh thần của đứa trẻ.
Chu Kiều Kiều nhẹ nhàng vén tóc mai bên mắt nàng , mỉm dịu dàng: "Bây giờ chúng tạm thời quan tâm chuyện .
Đợi qua một thời gian nữa, nếu vẫn gặp con là lo lắng hoảng hốt, sẽ ủng hộ đón con đến đây, đến lúc đó cùng trông con."
Thượng Quan Khuynh Thành mím môi, khuôn mặt ấm ức lộ vẻ như tìm tri âm.
Gật đầu.
So với việc Mặc Ngọc chỉ nương sẽ chăm sóc cho con, nàng dễ chấp nhận đề nghị của Kiều Kiều tỷ tỷ hơn.
Nàng bây giờ càng cảm thấy chọn đến bên cạnh Kiều Kiều tỷ tỷ là đúng đắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-684.html.]
Chỉ Kiều Kiều tỷ tỷ mới mang cho nàng sự an tâm.
Hai cùng lên núi: "Muội xem, từ đây xuống, cả một ngọn núi quả hùng vĩ ?"
Các nàng đỉnh núi, xuống , cảm giác bễ nghễ thiên hạ.
Tiểu Quai và thanh xà đang ở cách đó xa.
Thanh xà dám qua đây, vì nó ngửi thấy mùi, Thượng Quan Khuynh Thành là mới.
Tiểu Quai : 【Nữ nhân đó là tỷ nhất của chủ nhân, lâu gặp, ngươi hại nàng , nếu chủ nhân sẽ vô cùng tức giận đấy.】
Thanh xà ngẩng cao đầu gật gật.
Nhớ kỹ mùi của hại .
【Bình thường cùng nàng còn một nam nhân, nếu ngươi thấy nam nhân cùng nàng , cũng hại, bọn họ đều là .】
Thanh xà gật đầu.
Chu Kiều Kiều thấy tiếng của Tiểu Quai, , hì hì, vẫy tay hiệu cho chúng qua đây.
Tiểu Quai liền tới.
Thanh xà bám sát bên cạnh Tiểu Quai, uốn éo tới.
Thượng Quan Khuynh Thành đầu liền thấy thanh xà, rùng một cái vì sợ.
"Tỷ tỷ, rắn..."
Thượng Quan Khuynh Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Kiều Kiều, giọng mang theo sự kinh ngạc.
Chu Kiều Kiều : "Không , đây là bạn của Tiểu Quai, hiểu tính ."
Thượng Quan Khuynh Thành , hiểu tính đến thì cũng là rắn.
Loài động vật m.á.u lạnh đáng sợ nhất đời.
, trong mắt Thượng Quan Khuynh Thành, rắn đáng sợ.
Đặc biệt là thời gian họ nhốt trong ngôi miếu đổ nát, từng hai con rắn ở chung một mái nhà với họ suốt ba ngày.
Lúc đó nàng dọa đến mức sắp phát điên .
Luôn cảm thấy chỉ cần ngủ là sẽ chúng ăn thịt.
Cho nên nàng kiên quyết yêu cầu cùng Mặc Ngọc một ngủ một canh gác, hành hạ cả hai khổ thể tả.
mà...
Thanh xà quấn lên Tiểu Quai, đầu cũng dựa miệng Tiểu Quai, cùng nó vươn về phía mặt Thượng Quan Khuynh Thành.
Thượng Quan Khuynh Thành lùi .
Chu Kiều Kiều : "Đây là thanh xà đang quen với đấy, nó cũng đang với rằng, nó và Tiểu Quai đều thiện, bảo đừng sợ."
Dù cũng là sinh vật uống nước suối mà lớn lên, chúng đều một chút trí tuệ.
Thanh xà chắc cũng sự sợ hãi của Thượng Quan Khuynh Thành, cho nên dùng cách để nàng bớt sợ hơn.
Thượng Quan Khuynh Thành: "Thôi bỏ tỷ tỷ, ... vẫn sợ."
Chu Kiều Kiều liền xua tay: "Thôi , tỷ tỷ sợ, thanh xà đừng đến gần tỷ tỷ nữa nhé."
Thanh xà chút buồn bã.
vẫn trườn khỏi Tiểu Quai, lùi về phía một đoạn, mới dừng bọn họ từ xa.
Nó cũng bạn với các nàng.
mà... phận của nó dường như định sẵn là yêu thích.
Thanh xà , Thượng Quan Khuynh Thành liền thiết với Tiểu Quai hơn vài phần.
"Đã lâu gặp, ngươi bây giờ lớn thế ..."
【Đương nhiên , trưởng thành đấy.】
Nó... thể tìm bạn đời .
Hê hê.
Đương nhiên, tuổi tuy đến, nhưng nó tìm.
Vẫn là một con hổ độc tự do.
"Hôm về còn với Bình An, hình như nên tìm một nửa cho chúng , nhưng hổ quanh đây chỉ mỗi gia đình chúng nó.
Nếu tìm con hổ khác, chỉ thể ngoài, xa để tìm."
Đến lúc đó, họ chỉ thể chia tay với lũ hổ.
Sau chúng nữa cũng .