Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 681
Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:34:33
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Ngọc Nương lúc mới kéo Chu Thành bếp.
Trong bếp vặn cơm canh, thể ăn ngay.
Chu mẫu múc cho một bát canh.
Chu Thành đưa tay nhận, mới phát hiện tay đang run rẩy, ngay cả bát canh cũng cầm vững, suýt chút nữa thì rơi.
Ngô Ngọc Nương thấy thế, tự nhận lấy bát canh, đút đến bên miệng Chu Thành.
Chu Thành ghé miệng bát cúi đầu uống hai ngụm.
Canh ấm nóng trôi xuống cổ họng trong lòng, thể Chu Thành lúc mới đỡ hơn một chút.
Hồi lâu , mới rốt cuộc : "Là thổ phỉ, con gặp thổ phỉ."
Chu Đại Sơn: "Cái gì! Thổ phỉ? Bọn chúng gì con ? Con nội thương ?"
Chu Thành lắc đầu: "Hôm nay phu xe bò việc, chỉ đưa con đến dốc Linh Dương, con xuống xe ở đó liền bộ về.
Ai ngờ mới một đoạn ngắn, liền thấy mười mấy tên thổ phỉ cưỡi ngựa qua, bọn chúng bắt con, con ở đường c.ắ.n đùi một tên đó đá xuống ngựa.
Con lăn xuống sườn núi, sườn dốc đó dốc, thổ phỉ thể tưởng con c.h.ế.t chắc , cho nên tìm con nữa.
Con tỉnh đáy dốc, lúc mới từ từ về."
Ngô Ngọc Nương lập tức bật .
Nàng chỉ con trai kể thôi cảm thấy nguy hiểm, sợ hãi.
"Con lăn từ chỗ đó xuống, chắc chắn thương ?
Nhanh, theo nương về phòng, nương xem vết thương cho con."
Chu Thành lắc đầu: "Nương, con , con đến huyện nha báo án , của nha môn bắt thổ phỉ , bây giờ con chỉ tắm rửa sạch sẽ, ngủ một giấc."
Chu mẫu lập tức dậy: "Trong nồi nước nóng." Bà liền pha nước cho Chu Thành.
Chu Thành dậy, Chu Đại Sơn đỡ về phía nhà tắm.
Bọn họ , Chu Kiều Kiều liền với Chu phụ: "Cha, nấu cho Thành Nhi một bát an thần."
Thành Nhi hôm nay dọa nhẹ, phát bệnh là nhất .
Chỉ sợ nửa đêm sẽ vì kinh hãi mà phát sốt.
Thế thì chút nào.
Chu phụ gật đầu: "Được, ngay đây."
Ông vội vàng xoay .
Lần , đều còn tâm trí ăn cơm.
Vẫn là Chu mẫu pha nước xong tới, với : "Mọi mau ăn cơm ."
Chu Kiều Kiều Ngô Ngọc Nương, đáy mắt Ngô Ngọc Nương đều là nước mắt, rõ ràng là ăn vô.
Tiểu Thảo Môi sợ hãi theo bên cạnh nương, nắm lấy tay áo nàng , bộ dạng .
Chu Kiều Kiều liền : "Đại tẩu, tẩu vẫn nên ăn chút gì , buổi tối tẩu còn chăm sóc Tiểu Thảo Môi và lão tam nữa.
Nói chừng Thành Nhi buổi tối cũng cần tẩu chăm sóc, ăn cơm sức chăm sóc cho bọn nó?"
Ngô Ngọc Nương lúc mới cúi đầu và cơm.
Chu Kiều Kiều gọi Tiểu Thảo Môi: "Tiểu Thảo Môi, đây, cô cô bón cơm cho con."
Tiểu Thảo Môi nương, đó mới đến bên cạnh cô cô: "Cô cô, con ăn nấm xào..."
Nó đói từ lâu , bây giờ cuối cùng cũng ăn cơm, liền kìm tự gọi món ăn.
Chu Kiều Kiều gật đầu, gắp cho nó một đũa nấm xào.
"Nương, tối nay để Tiểu Thảo Môi ngủ với bọn con , bọn con cũng lâu ngủ cùng ."
Miên Miên .
Chu Kiều Kiều Ngô Ngọc Nương, liền nhận lời.
Xem , Ngô Ngọc Nương hôm nay thời gian lo cho hai đứa nhỏ .
Lão tam thì thôi, lão tam buổi tối bám Ngô Ngọc Nương, nhưng Tiểu Thảo Môi , nó thể lời .
Sẽ lời Nam Nhi và Miên Miên, ngoan ngoãn ngủ.
Nam Nhi vui vẻ gật đầu, liền ăn cơm thật nhanh, đó nhận lấy việc bón cơm cho Tiểu Thảo Môi từ tay Chu Kiều Kiều.
"Tiểu Thảo Môi ngoan nhé, tối nay ngủ cùng các tỷ tỷ nào."
"Vâng, ạ."
Tiểu Thảo Môi thực sự quá lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-681.html.]
Chu Kiều Kiều thấy thế, liền tự bưng bát cơm lên ăn.
Nàng cũng ăn cơm cho mới , là sắt cơm là thép, một bữa ăn đói đến hoảng mà.
Ăn xong, Chu Kiều Kiều liền trong sân.
"Nương, đây gì thế?" Miên Miên , hỏi.
Chu Kiều Kiều liền : "Con và đưa Tiểu Thảo Môi rửa mặt, đồ ngủ cho , đó đưa thẳng về phòng các con ngủ ."
Miên Miên gật đầu: "Con , nương yên tâm, con và sẽ chăm sóc cho Tiểu Thảo Môi, đây đợi biểu ca, hỏi một chuyện ?"
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Phải."
"Được, con và đưa Tiểu Thảo Môi ngủ đây, nương cũng nghỉ ngơi sớm nhé."
Chu Kiều Kiều gật đầu.
Nam Nhi và Miên Miên liền đưa Tiểu Thảo Môi rửa mặt, Chu Kiều Kiều thì trong sân, đợi Chu Thành rửa mặt xong , nàng liền gọi .
"Thành Nhi, đây ."
Chu Đại Sơn há miệng, định gì đó, nhưng Chu Thành lời thẳng qua đó.
Hắn há miệng cũng như .
Thôi kệ.
Đi theo qua đó.
"Cô cô, thế ạ?"
Chu Kiều Kiều chỉ vị trí bên cạnh: "Ngồi."
Chu Thành xuống.
Chu Đại Sơn liền lưng lau khô tóc cho .
"Thành Nhi, ngày mai cùng cha con thành, tìm đại phu kiểm tra kỹ thể một chút, xác định thể mới yên tâm."
"Vâng, ạ cô cô."
"Còn nữa là, một ý tưởng, hỏi ý kiến của con."
Chu Thành gật đầu: "Cô cô cứ ."
Chu Kiều Kiều: "Kỳ nghỉ hiện tại của con ngắn hơn , chỉ hai ngày, thực con một chuyến về, thời gian dành cho việc đường nhiều hơn, đáng.
Ta nghĩ, chi bằng hai tháng con về nữa, cuối tháng tám nghỉ năm ngày về nhà chỉnh đốn mới quan học con thấy ?
Lúc đó, để cha con đ.á.n.h xe ngựa, mang theo Thuận Thuận đến đón con."
Chu Thành ngẩn .
Quay đầu Chu Đại Sơn.
Dường như đang hỏi ý kiến của Chu Đại Sơn.
Chu Đại Sơn nghĩ nghĩ, liền gật đầu: "Được, thấy cũng . Chỉ là hai tháng gặp ..."
Chu Kiều Kiều lườm một cái.
Tuyền Lê
Đứa trẻ còn cảm thấy hụt hẫng, tạo cảm xúc hụt hẫng cho .
Thật là...
"Không , nếu con nhớ chúng , thì thư nhờ phu xe bò mang về cho chúng , chúng nhận thư sẽ trực tiếp đến thăm con là ."
Chu Thành cảm thấy ý kiến .
Liền đồng ý.
Chu Kiều Kiều gật đầu, chuyện cứ thế quyết định.
" , thời gian con thấy học khó ? Có mệt quá ? Ta thấy con về hình như gầy một chút..."
Chu Thành mím môi, nghĩ nghĩ, : "Cô cô, con lừa , thực con cảm thấy khó.
may là , đủ kiên nhẫn, con theo kịp cũng khó lắm."
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Nếu mệt quá, học cách tự thư giãn cho bản ."
Nói xong, liền về phía Chu Đại Sơn: "Bắt đầu từ tháng , cho Thành Nhi thêm chút tiền tiêu vặt, thời gian nghỉ về thể ở bên đó tự mua chút đồ ăn ngon.
Hơn nữa Thành Nhi mười ba tuổi , cũng nên chú trọng dung mạo ngoại hình, nên chuẩn cho việc xem mắt của ."
Chu Thành vốn thổ phỉ dọa cho tim gan run rẩy, bây giờ Chu Kiều Kiều vài câu đ.á.n.h lạc hướng, tâm trí còn đặt lên thổ phỉ nữa, một lòng chỉ nghĩ đến chuyện xem mắt mà Chu Kiều Kiều .
Hắn căng thẳng : "Cô cô đang tìm đối tượng cho con ? con... con còn nhỏ, là thể đợi thêm vài năm nữa... con... tóm bây giờ con thành ..."
"Con nghĩ gì thế, con mới mười ba, ai cho con xem mắt bây giờ, thế chẳng là hại con ."
"Hả? Vậy... ý của cô cô là gì?"