Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 680

Cập nhật lúc: 2025-12-25 13:26:48
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Kiều Kiều liếc mắt .

Chỉ thấy Tăng huyện lệnh chằm chằm Tiểu Quai với ánh mắt nóng rực.

Nàng nhạt.

Tuyền Lê

"Chúng thông minh, hiểu sâu đạo báo ân, lúc mới nguyện ý theo mà thôi, nếu một ngày rời , chúng lẽ cũng sẽ ."

Đây là khiêm tốn.

Nói trắng , bất kể là hổ sói gấu đen nhỏ, chúng đều chỉ nhận một Chu Kiều Kiều là chủ nhân.

Điểm , Chu Kiều Kiều bao giờ nghi ngờ.

Tăng huyện lệnh ngẩn .

Hiểu ý của Chu Kiều Kiều.

Cũng gượng gạo.

Chuyển chủ đề.

Buổi chiều, bọn họ cùng vây quanh bếp nướng thịt hươu, uống sữa, ăn đá bào dâu tây.

Tăng huyện lệnh cuối cùng cũng bầu khí hòa thuận của nhà họ Chu mà Tăng Xảo Nhi rốt cuộc là ý gì.

Ông cũng cuối cùng hiểu , Tăng Xảo Nhi gả nhà họ Chu, lẽ thực sự chịu khổ.

Trên đường về, hai trong xe ngựa, Tăng di mẫu liền vui mừng : "Hôm nay cả ngày, Xảo Nhi từng việc nặng.

Nàng hai dọn bát, một chồng đón lấy, một đại tẩu đón lấy.

Hai bọn họ đều bảo nàng ít động tay chân, thấy bọn họ là thật lòng đối đãi với Xảo Nhi, vui, an lòng..."

"Cha Xảo Nhi cũng nên yên tâm , chúng cũng yên tâm ."

Mà lúc ở nhà họ Chu, Nam Nhi và Miên Miên đang vây quanh Chu Kiều Kiều.

"Nương, chúng con còn ăn thịt hươu, ăn thêm một chút nữa ?"

Chu Kiều Kiều lắc ngón tay: "Không , chiều nay các con ăn nhiều , ăn nữa sẽ nóng trong đấy."

Thịt hươu, chỉ hổ thể chất tiên thiên thuần dương như mới dám ăn kiêng nể gì, những con nhỏ bé như các nàng, dù ăn loại qua xử lý cũng ăn ít thôi.

Huống hồ, còn là hai đứa trẻ con nhỏ xíu.

Chúng càng thể ăn nhiều.

"Nương, chỉ một miếng thôi ? Thịt hươu đại cữu cữu nướng thực sự quá ngon."

Nàng thực sự ăn.

Chu Kiều Kiều mím môi.

Chuyện đây?

Có nên cho ăn ...

Lúc nàng đang do dự, Chu mẫu từ bên ngoài , : "Ăn thêm một miếng thì ăn một miếng .

Không , một miếng thể bổ đến mức nào chứ?"

Bà liền trực tiếp đưa cho hai đứa mỗi đứa một miếng.

"Nương..."

"Không , đừng lo."

Hôm nay tâm trạng bà thực sự .

"Cảm ơn ngoại tổ mẫu."

"Cảm ơn ngoại tổ mẫu."

Hai đứa trẻ cầm thịt hươu liền chạy biến.

Không cho Chu Kiều Kiều cơ hội cướp thịt hươu.

Chu Kiều Kiều bất lực , tiếp tục xếp thịt hươu thái sẵn giỏ.

Đợi khi Chu Tiểu Diệu và Tăng Xảo Nhi thu dọn xong , Chu Kiều Kiều liền đưa giỏ thịt hươu cho bọn họ: "Hai giúp mang cho Trương Hi, dặn nó biếu sư phụ."

Chu mẫu: "Hả? Không cho Trương Hi ăn ?"

Chu Kiều Kiều một cái, đưa một cái hộp nhỏ hơn cho Tăng Xảo Nhi: "Cái là cho Trương Hi, bảo nó hâm nóng ăn."

Chu mẫu chút hài lòng: "Của Trương Hi nhà chúng chỉ từng thôi ... Kiều Kiều, cho thêm chút nữa ?"

Chu Kiều Kiều bất đắc dĩ : "Nương, giỏ của Thư quán trưởng chắc chắn sẽ chia cho nhà ông và các t.ử khác, cho nên mới cần nhiều.

Của Trương Hi thì một nó ăn là , cần cho nhiều."

Chu mẫu lúc mới mím môi gì nữa.

Chu Tiểu Diệu và Tăng Xảo Nhi còn xe đêm về thành, cho nên Chu Kiều Kiều mới bảo bọn họ mang đồ cho Trương Hi.

"Được, ."

Tăng Xảo Nhi hôm nay thực sự vui, giọng đều mang theo niềm vui sướng.

Ai cũng thể .

Chu Kiều Kiều cũng thật lòng vui mừng cho nàng .

Buổi tối, Chu Kiều Kiều giường nhưng mãi ngủ .

Không do ăn nhiều thịt hươu , nàng trằn trọc hồi lâu cũng ngủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-680.html.]

Hết cách, nàng đành dậy, thắp nến, sách.

Đọc cuốn sách lịch sử mà nàng ghét nhất.

Hê hê, nàng sách lịch sử chỉ một mục đích duy nhất buồn ngủ!

, khi nàng ngủ , chỉ cần sách lịch sử, ép buộc bản , chắc chắn bao lâu cơn buồn ngủ sẽ ập đến.

Quả nhiên, nàng mới đầy hai khắc, mí mắt bắt đầu sụp xuống.

Thế là, nàng liền giường, dựa thành giường .

Bất tri bất giác, nàng ngủ .

Khi tỉnh dậy sáng hôm , cuốn sách lịch sử đang úp mặt nàng.

Mà cả nàng nghiêng lệch bên mép giường.

Nàng cử động .

"Ui da..." Nàng cảm thấy cổ bên cứng, cử động là đau.

Không xong, trẹo cổ .

Cả ngày hôm nay, Chu Kiều Kiều sẽ sống với cái tư thế kỳ quái .

"Kiều Kiều, thư từ kinh thành tới."

Chập tối, thôn trưởng đến đưa thư cho Chu Kiều Kiều.

Chu Kiều Kiều nghiêng đầu vui vẻ chạy chậm .

"Ái chà, cháu trẹo cổ ? Sao nông nỗi ."

"Vâng ạ, cảm ơn thôn trưởng."

Chu Kiều Kiều trực tiếp nhận lấy thư, về phòng.

Về đến phòng, Chu Kiều Kiều mở thư .

Bên trong là nét chữ thanh tú của Thượng Quan Khuynh Thành.

Đọc xong thư, Chu Kiều Kiều vui sướng xoay tròn tại chỗ.

Khuynh Thành sắp về .

Tốt quá .

Chu Kiều Kiều lập tức chạy chậm ngoài, khéo thấy Tạ đại tẩu giặt quần áo xong trở về, chuẩn lên tầng hai phơi quần áo.

"Tạ đại tẩu, ngày mai tẩu dọn dẹp nhà của bọn Mặc Ngọc một chút, chăn đệm gì đó đều mang phơi nắng ."

"Hả? Sao đột nhiên dọn dẹp?"

"Khuynh Thành bọn họ sắp về ."

"Ây da thật ? Vậy thì quá, gần hai năm gặp Mặc công t.ử và Khuynh Thành , còn thật sự nhớ bọn họ đấy."

Tin tức Thượng Quan Khuynh Thành và Mặc Ngọc sắp về nhanh cả nhà họ Chu đều .

Bọn họ đều vui mừng khôn xiết, nhao nhao mong chờ Mặc Ngọc và Khuynh Thành trở về.

Ngày hôm Chu Kiều Kiều còn đến nhà họ Mặc xem thử, sắm sửa thêm một đồ dùng thích hợp cho họ.

Sau đó liền vui vui vẻ vẻ chờ bọn họ trở về.

Hôm nay, đến ngày Chu Thành nghỉ, nhưng nhà họ Chu đợi cả ngày cũng thấy về.

Ngô Ngọc Nương bắt đầu lo lắng.

"Có khi nào xảy chuyện gì ?"

Chu Đại Sơn: "Ta tìm xem..."

Hắn cơm cũng nuốt trôi, liền lập tức dậy ngoài.

Chu Kiều Kiều nghĩ nghĩ, : "Mang theo Thuận Thuận ."

Đoạn đường nhiều đường núi, mang theo mãnh thú cũng yên tâm hơn.

Chu phụ: "Mang theo hổ , sói vẫn dọa bằng hổ."

Chu Kiều Kiều gật đầu: "Vậy gọi Tiểu Quai , rừng quả dù cũng thanh xà ở đó."

Bên Nhị Quai thì chỉ một nó.

Không ai thế.

Chu Đại Sơn gật đầu, lập tức ngoài.

Vừa tới cửa.

Liền thấy Chu Thành về.

Chỉ là... quần áo bùn đất, còn nhiều chỗ vạt áo rách, tóc tai cũng rối bù xù xòa xuống.

Người nhà họ Chu đều giật nảy , vội vàng xông tới.

"Sao thế Thành Nhi? Chuyện là thế nào?"

Ngô Ngọc Nương kéo qua , kiểm tra kỹ càng, xác định thấy vết thương chảy m.á.u gì mới yên tâm.

"Thành Nhi, xảy chuyện gì ?"

" , rốt cuộc là chuyện thế nào?"

Chu Thành há miệng mấy , đều lời.

Chu Kiều Kiều liền : "Vào trong , đừng vội, uống chút nước, từ từ ."

Loading...