Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 674
Cập nhật lúc: 2025-12-25 12:50:41
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Trương Hi vô cùng cảm động.
Mấy năm nay, chỉ một tìm nương, nhưng nào nương cũng chán ghét mặt, càng thể hiện bộ dạng cả đời qua với .
Cho nên bây giờ nương đối với như , cảm thấy thật khó , thậm chí hận thể lấy tính mạng báo đáp.
Chu Kiều Kiều từ võ quán , liền đến cửa hàng.
Lúc , trong tiệm khách, Chu Kiều Kiều liền thăm nhị tẩu .
Bụng Tăng Xảo Nhi nhô lên rõ.
Bây giờ đang là lúc nàng mới ngủ dậy.
Nàng ngáp một cái thật to, che miệng , đến nhà chính liền thấy Chu Kiều Kiều đến.
Nàng vui vẻ lập tức bước tới: "Kiều Kiều, đến đây, đến thăm ?"
Chu Tiểu Diệu đỡ Tăng Xảo Nhi, thấy Chu Kiều Kiều đến, tính toán thời gian, liền thản nhiên : "Đưa ?"
Tăng Xảo Nhi lúc mới hiểu .
Kéo kéo tay áo Chu Tiểu Diệu, hiệu cho đừng âm dương quái khí như .
Người tiêu tiền của , tiêu tiền của , vội cái gì? Giận cái gì?
Chu Tiểu Diệu hừ hừ một tiếng.
Rõ ràng là phục nhưng dám phản bác.
Chu Kiều Kiều : "Hắn dù cũng là con trai , chắc chắn thể cái gì cũng mặc kệ.
Nhị ca, ý kiến với nhà họ Trương, nhưng bây giờ đưa đến võ quán , một tháng cũng chỉ về hai ngày thôi."
Chu Tiểu Diệu nhịn , khẽ gầm lên: "Lúc hòa ly đối xử với thế nào?
Lúc trở thành nghĩa t.ử của Vương viên ngoại đối xử với thế nào?
Hắn thậm chí suýt chút nữa bán cả Nam Nhi và Miên Miên đấy, tại giữ ?"
Lúc đầu Trương Hi ở phản đối .
cha nương đó là cốt nhục của tiểu , sợ tiểu vẫn buông bỏ .
Bảo đừng nhiều.
Tuyền Lê
Hắn cãi cha nương, tưởng đợi về sẽ đuổi nó , đến lúc đó cha nương cũng tiện gì nữa.
mà... về những đuổi nó , còn nuôi nó.
Điều khiến tức giận.
Dựa ?
Dựa mà tha thứ cho nó?
Chu Kiều Kiều sang một bên xuống, khẽ thở dài.
"Trước dám nhận về, là vì tâm tính đổi, nhưng bây giờ trải qua mấy năm đau khổ đổi .
Nhị ca, cho thêm một cơ hội , tin lên ."
Nếu nàng đúng sai, nhưng khi trải qua chuyện nguyên hiện về trong giấc mơ, nàng kiên định với suy đoán của .
Nếu , nguyên sẽ yên tâm rời .
Tăng Xảo Nhi Chu Tiểu Diệu đang tức giận phừng phừng, liền kéo tay sang một bên, ấn xuống, khuyên giải: "Nếu con phạm , chẳng lẽ cũng cả đời để ý đến nó, vứt bỏ nó ?"
Chu Tiểu Diệu liếc Tăng Xảo Nhi, nghẹn họng.
Cúi đầu xuống.
Tăng Xảo Nhi liền hiểu.
Nàng cũng xuống, với : "Nhân vô thập , tin tiểu , cũng tin trong Trương Hi chảy dòng m.á.u của tiểu , thì sẽ là xa."
Lúc , ngoài nhà chính cũng vang lên giọng của Chu Đại Sơn: "Chi phí Trương Hi học võ đối với Kiều Kiều mà tính là nhiều, tiêu thì tiêu , cả.
Nếu nuôi một kẻ vô ơn bạc nghĩa, cùng lắm thì coi như tiền đem việc thiện.
nếu thật lòng hối cải, tiểu sẽ thêm một đứa con trai hiếu thuận, gì ?"
Chu Tiểu Diệu Chu Đại Sơn, Chu Kiều Kiều, thê t.ử của .
Cuối cùng thỏa hiệp.
"Thôi bỏ , dù cũng chẳng liên quan gì đến , chỉ là lo bò trắng răng thôi."
Chu Kiều Kiều tán đồng: "Thế thì thể liên quan đến , với , nếu ở võ quán chịu ấm ức, thì đến đây tìm các .
Các giúp trông chừng đấy."
Trong lòng Chu Tiểu Diệu khó chịu bao nhiêu... nhưng còn cách nào khác.
Mọi đều đồng ý , thể để một ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-674.html.]
Hắn lặp thái độ đối với Kiều Kiều như nữa.
"Được , chuyện của Trương Hi nữa, cữu cữu tháng là ngày kỷ niệm ba mươi năm thành của ông và cữu mẫu, ông hai mâm cỗ thịnh soạn cho cữu mẫu, cả nhà chúng tụ tập một bữa cho vui.
Mọi cũng nghĩ xem nên tặng quà gì cho . Dù nghĩ xong , Ngọc Nương mua cho cữu mẫu một đôi vòng bạc."
Chu Kiều Kiều trừng lớn mắt Chu Đại Sơn: "Ba mươi năm? Oa, cữu cữu cữu mẫu thành bao nhiêu năm thế ...
Vậy cha nương thành bao nhiêu năm ? Chúng cũng nên tổ chức cho cha nương ?"
Chu Đại Sơn sững sờ.
Chẳng bọn họ đang chuyện của cữu cữu, cữu mẫu ?
Sao chuyển sang chuyện của cha nương ?
"Kỷ niệm ba mươi năm của cha nương qua từ lâu , lúc đó còn hòa ly , chúng ...
còn hai năm nữa là kỷ niệm bốn mươi năm thành của cha nương , đến lúc đó chúng tổ chức một buổi thật hoành tráng cho cha nương ?"
Thế là, mấy liền từ chuyện kỷ niệm ngày cưới của cữu cữu, cữu mẫu chuyển sang chuyện kỷ niệm ngày cưới của cha nương.
Bọn họ bàn luận sôi nổi.
Ăn trưa xong, Chu Kiều Kiều và Tăng Xảo Nhi ở trong phòng bọn họ trò chuyện.
"Tặng vòng bạc, chúng tặng gì?"
Tăng Xảo Nhi về phía Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều nghĩ nghĩ: "Lần và cữu mẫu xem vải thấy cữu mẫu thích một khúc vải, chiều nay sẽ xem mua mất .
Nếu , nhớ đo của cữu mẫu, sẽ may cho một bộ y phục."
Tăng Xảo Nhi liền mờ mịt.
Nàng tuy ở chung với cữu mẫu ít thời gian, nhưng sở thích của bà .
Cái chọn thế nào đây?
Chu Kiều Kiều nghĩ nghĩ, liền : "Hay là tẩu tặng bạc cho cữu cữu cữu mẫu ."
Tăng Xảo Nhi kêu lên một tiếng: "Như , chẳng chút thành ý nào cả."
Chu Kiều Kiều nhướng mày: "Phải thế nào mới gọi là thành ý?"
Lần , Tăng Xảo Nhi cũng im lặng.
Nàng , nhất định là thứ giá trị lựa chọn tỉ mỉ mới gọi là thành ý.
mà...
Chu Kiều Kiều một cái, : "Nếu tẩu cảm thấy trực tiếp tặng tiền thô tục, tỏ thành ý.
Chi bằng tẩu tặng y phục, tặng bạc."
Dù bọn họ cũng là một nhà, đổi một chút cũng cả.
Nàng tin cữu mẫu sẽ chê nàng thành ý .
Tăng Xảo Nhi: "Cái ... lấy quà của , lắm ?"
"Không gì cả, cứ quyết định như . Vậy chiều nay đưa tẩu đến cửa hàng vải. Nếu bán , thì chúng đến cửa hàng trang sức, tham khảo giúp tẩu xem rốt cuộc nên mua gì."
Tăng Xảo Nhi lúc mới vui vẻ.
Vui mừng gật đầu.
Các nàng ngủ trưa một giấc, chiều dậy mới cùng đến cửa hàng vải.
May mắn là khúc vải vẫn ai mua mất.
Chu Kiều Kiều liền mua nó.
"Ta thấy vẫn là tự tay may cho cữu mẫu, như chẳng tỏ thành ý hơn ?"
"Cũng , tay nghề của tẩu , y phục may kém gì thợ thêu."
Hai đang vui vẻ bàn bạc.
Mua vải xong liền chuẩn ôm về.
Lại đột nhiên thấy cách đó xa một tiếng gọi đầy kinh ngạc.
"Xảo Nhi?"
Chu Kiều Kiều và Tăng Xảo Nhi đều sững .
Sau đó mới khó hiểu đầu .
Chỉ thấy cách đó xa, trong góc, một phụ nhân trạc hơn bốn mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, đôi mắt chằm chằm Tăng Xảo Nhi, lệ lưng tròng tràn đầy kích động.